Tuesday, August 14, 2012

Cái ly đã vỡ rồi

....
(hình: Internet)..
..
TRONG GẶP GỠ ĐÃ CÓ MẦM LY BIỆT
...
hay
..
"CÁI LY ĐÃ VỠ RỒI"
....
Một hôm trong lúc thiền sư Ajahn Chah ngồi đàm đạo cùng các tăng ni đạo hữu, có người hỏi:  "Thưa Thầy, Thầy vẫn giảng về lẽ vô thường của cuộc đời và mọi việc biến hóa không ngừng nghỉ.  Thầy cũng bảo rằng chính lòng luyến ái trong cõi đời luân lưu này là một trong những nguyên nhân chính gây nên sự khổ đau.  Thế nhưng hình như chính Thầy,  một người đã từ bỏ mọi của cải trần gian, Thầy vẫn còn yêu quý cái ly trà của Thầy lắm thì phải?"  Thiền sư ung dung trả lời:  "Đúng thế.  Tôi thích cái ly trà này lắm.  Tôi thích từ hình dạng của nó đến màu ngũ sắc lung linh trên vành ly khi ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua nó vì trông đẹp vô ngần.  Đây là cái ly trà tôi vừa ý nhất, nhưng tôi không yêu thích nó đến nỗi nghĩ rằng mình là sở hữu chủ của nó bởi vì đối với tôi cái ly này đã vỡ rồi.  Tôi biết thời gian cái ly tồn tại trên cõi đời này có giới hạn và chính vì thế tôi quý nó mỗi khi tôi dùng nó, vì một ngày kia nó sẽ bị người ta làm vỡ hoặc nó sẽ rơi xuống đất vỡ tung thành muôn ngàn mảnh.  Lúc đó tôi sẽ bảo: " Dĩ nhiên rồi!" .

Lẽ vô thường là một trong những nguyên lý tự nhiên của vũ trụ và người ta khổ vì đòi hỏi ở cuộc đời sự vĩnh cửu mà không ai có thể tìm thấy được.
....
Trương Mỹ Vân ĐK67 (B3-C1) phỏng dịch từ tạp chí "Shambhala Sun" (2012)..

Thursday, August 9, 2012

Buổi Dạ Tiệc

Truyện thật ngắn của tác giả Mona Gardner do Trương Mỹ-Vân (ĐK 67, B3, C1) dịch.
...

..
BUỔI DẠ TIỆC 
......
Tác-giả: Mona Gardner
Trương Mỹ-Vân dịch
..
Lời người dịch:  Bà Mona Gardner (1900-1981) là một văn-sĩ Mỹ sinh tại Seattle, tiểu-bang  Washington.  Bà thường chọn những quốc gia bà đã viếng thăm như Ấn-độ, Mã-Lai, Thái-Lan và Hương-Cảng làm bối cảnh trong hầu hết các tác phẩm của bà.
Truyện ngắn "Buổi Dạ Tiệc" sau đây được dịch từ nguyên tác "The Dinner Party", một đoản văn điển hình của loại truyện thật ngắn, một trong những khuynh hướng truyện ngắn hiện đại, trong đó tác giả chỉ xử dụng những chi tiếc thật cần thiết có liên quan đến cốt truyện để xây dựng một bố cục ngắn gọn...
..
Truyện xảy ra tại Ấn-độ lúc quốc gia này còn là thuộc địa Anh, trong buổi dạ tiệc tại tư gia một vị tùy viên ngoại giao thuộc tòa đại sứ Anh.  Thực khách gồm các vị tướng lãnh quân đội, các nhân viên trong ngoại giao đoàn và một nhà sinh-vật-học người Mỹ.  Tất cả quây quần quanh bàn tiệc trong phòng khách khang trang của một ngôi biệt thự sang trọng tại thủ đô Ẩn-độ.  Sàn nhà lát đá cẩm thạch, trần nhà để trống ngoại trừ những cây cột kèo chống đỡ mái ngói và cửa phòng ăn mở rộng thông ra mái hiên bên ngoài.
...
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, một thiếu nữ người Anh và một vị trung tướng tranh luận về một đề tài sôi nổi.  Thiếu nữ cương quyết bảo rằng phụ nữ ngày nay là những người cương nghị, đầy tánh tự chủ, nhưng vị trung tướng khăng khăng cho rằng đàn bà vẫn là những kẻ yếu đuối, rụt rè, chỉ cần thấy bóng dáng một chú chuột nhắt lấp ló sau kẹt tủ là đã nhảy tuốt lên ghế lên bàn kêu la ầm ỹ!
..
Vị trung tướng cao giọng:
 - Đàn bà bao giờ cũng thế.  Hễ có chuyện gì sợ hãi là chỉ biết la hoảng lên mà thôi.  Còn đàn ông thì khác.  Dẫu run sợ đến đâu họ vẫn bình tĩnh hơn đàn bà.   Chính tánh tự chủ này mới là điều quan trọng.
...
Nhà sinh vật học người Mỹ nãy giờ yên lặng theo dõi nhưng không hề góp phần vào cuộc tranh luận này.  Vừa lúc đó, ông ta liếc nhìn bà chủ nhà và thấy diện mạo bà đổi khác, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng và nét mặt bà bỗng dưng đanh lại.  Bà ra dấu gọi cậu bé giúp việc lại gần, thì thầm vào tai nó điều gì không rõ, chỉ thấy nó trố mắt kinh ngạc và tức tốc chạy ra khỏi phòng.
....
Tất cả đám thực khách không ai để ý đến điều này ngoại trừ nhà sinh vật học.  Phúc chốc cậu bé giúp việc trở lại, mang theo dĩa sứ đựng đầy sữa đặt ngoài mái hiên.
Điều này khiến nhà sinh vật học giật nẩy mình.  Ở Ấn-độ, người ta rót sữa vào dĩa với một mục đích duy nhất:  để làm mồi cho rắn hổ mang.  Ông nhìn lên trần nhà, nơi rắn thường hay trốn nhưng không thấy gì.  Ngay cả ba góc phòng cũng trống trơn và trong góc phòng còn lại, đám gia nhân đang chuẩn bị dọn món ăn kế tiếp.  Ông biết chỉ còn một chỗ duy nhất trong phòng là dưới bàn tiệc.
....
Phản ứng tự nhiên nhất của nhà sinh vật học là nhảy lùi về phía sau, chạy ra khỏi bàn tiệc và hô hoáng lên để đám thực khách biết, nhưng ông thừa hiểu rằng làm như vậy sẽ gây náo động và chỉ khiến con rắn hoảng sợ, cắn ẩu những người chung quanh mà thôi.  Bằng một giọng hùng hồn, ông bảo đám thực khách:
....
 - Tôi muốn thử xem ai là người có tánh tự chủ nhất trong bàn tiệc này.  Vậy bây giờ tôi bắt đầu đếm từ một tới ba trăm.  Trong khoảng thời gian đó mọi người phải ngồi yên.  Ai nhúc nhích sẽ bị phạt ba trăm ru-pi tiền Ấn-độ.  Nào, sẵn sàng chưa?  Tôi bắt đầu nhé!
.....
Tất cả đám hai mươi thực khách ngồi yên như tượng đá trong lúc nhà sinh vật học đếm đến số hai trăm tám mươi.  Bỗng qua khoé mắt, ông ta thấy một con rắn hổ mang từ dưới gầm bàn tiệc hiện ra và bò thẳng đến dĩa sứ đựng đầy sữa ngoài mái hiên.  Mọi người sợ hãi rú lên khi thấy ông chạy đến đóng ập cửa kính lại.
....
Lúc bấy giờ chủ nhà mới lên tiếng:
 Ban nãy trung tướng nói đúng đấy.  Chúng ta vừa chứng kiến một gương bình tĩnh hiếm có của phái nam.
Nhưng nhà sinh vật học vội quay sang hỏi bà chủ nhà:
 Hãy khoan!  Thưa bà, ban nãy tại sao bà biết có con rắn hổ mang trong phòng?
Với nụ cười yếu ớt nhưng cũng đủ làm rạng rỡ gương mặt, bà Wynnes nhẹ đáp:
 -  Vì lúc đó con rắn đang bò ngang chân tôi...
...
Trương Mỹ-Vân_ĐK 67 dịch

Thư về nhà

.....
..
....
THƯ VỀ NHÀ
..... ......
Em có nhớ về thăm phố Huế,
Chiều qua đò chắc có mưa thưa,
Gió sẽ thổi từ bên tả ngạn,
Như hồn anh thổi mãi một tình xưa.
..
Em có nhớ về thăm thôn xóm cũ,
Qua chùa Tỉnh-Hội nón nghiêng che,
Đi ăn bánh ước chiều mưa nhỏ,
Để thấy môi ai đỏ lối về.
..
Chiếc tráp ngày xưa em để đâu,
Những tờ thư cũ đã phai màu,
Dạ lan ép giữa hai bài hát,
Chắc vẫn còn thơm trong đêm thâu?
...
Em có nhớ về ngang gác trọ,
Hỏi thăm bè bạn những phương nào,
Hỏi chí lớn những tà dương cháy,
Mộng tường vi mấy đóa rụng ngang đầu.
...
Gõ nhịp mà ca dạ lý hương,
Mười năm rồi lại mười năm trường,
Những cánh cửa đêm nay vẫn thức,
Đất nước dài như khói một nhành hương.
...
Hoa trong hội như ngày xanh biền biệt,
Tình thiên thu còn một bến giang đầu,
Em có nhớ mặc áo vàng như nguyệt,
Đêm qua đò trăng hỏi tuổi thơ đâu?
..
thơ Nguyễn Đức Tùng
..
Trương Mỹ Vân ĐK67 (B3-C1) sưu tầm
...
...
ÁO LỤA VÀNG
...
...

Wednesday, August 1, 2012

Thả một hòn sỏi

..
...
.Thả một hòn sỏi vào trong nước: một tiếng bắn toé lên, rồi chìm nghỉm. Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn. Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả..
..
Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi
..
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…
Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.
...
Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi…
Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.
Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.
...
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.
Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.
Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.
...
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên.
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi
Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái
Có thể nghe thấy trên hàng hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi...
..
Đạm Tuyết _C1 chuyển đến..
.....

Sunday, July 15, 2012

Bài thơ tình 32 năm ... chưa gởi

(post lại 7/15/12)
...
Xin gởi đến quí anh chị và các bạn một truyện ngắn của tác giả TháiNC.
.ThaiNC đã đóng góp rất nhiều bài tùy bút cũng như truyện ngắn cho Blog ĐK67 như: DÒNG ĐỜI, XIN LỖI HOA HƯỜNG, CHIẾC BÓNG, DUYÊN TÌNH TRỨNG CHIÊN, KIẾM SĨ  v...v...
...........
....
....
..
BÀI THƠ TÌNH 32 NĂM... CHƯA GỞI
......
..
Tôi nghe đâu đó từ lâu rồi câu đố vui như vầy:  Con gì dài nhất thế giới?  Trả lời cở nào cũng sai. Đó là…con tôm Việt nam. Tại sao? Vì con tôm VN đầu  thì ở V N nhưng mà cái mình thì qua tận Liên Xô, Âu châu gì lận.  Dài lắm chứ, phải không?  Nhưng mà xét ra thì chưa chắc dài hơn …bài thơ tình đầu tiên của tôi đâu à nha.  Tôi có làm một bài thơ từ khi còn ở VN vào cuối năm 1979 và mãi mới vừa xong…tại Mỹ cách đây mấy ngày 2011.  Như vậy nó cũng dài bắt qua cả một đại dương chứ bộ giởn sao?  Mà nếu tính cả yếu tố thời gian 32 năm sau thì tôi nghĩ là nó còn ngầu hơn con tôm VN nhiều.  Đồng ý chứ ?  Nhưng chắc là bạn sẽ thắc mắc thơ gì mà dài và lâu dữ vậy ha, phải không?  Dĩ nhiên là cái gì cũng có cái lý của nó. ...


Mùa hè năm đó, 1979, tôi mới bị đuổi học vì lý do lý lịch từ Cần Thơ về lại SG. Gặp đúng lúc một thằng ban học cũ tên là Khắc Cường, gọi là KC cho tiện, cũng từ Sư Phạm Sông Bé trở về cũng lý do tương tự.  Cùng cảnh ngộ, vô công rỗi nghề, lại gần nhà nhau nên tôi hình như có mặt thường trực tại nhà KC mỗi ngày đánh cờ tướng cho qua thì giờ chờ ngày vượt biên, và cũng học lỏm của nó vài ngón đàn Guitar làm vốn cua đào sau này.  Vậy là sinh chuyện.  Nhàn cư vi bất thiện mà.
Tôi để ý đối diện xê xế nhà KC có một cô trông thật ngộ nghỉnh ôi là ngộ nghỉnh chiều nào cũng đi làm về.  Đi làm chứ không phải đi học vì cô ta chỉ mặc đồ thường chứ không áo dài trắng như tất cả nữ sinh thời bấy giờ.  Thấy riết rồi  sinh …ghiền.  Tôi hòi KC “người đẹp” ở đâu ?  Nó cung cấp ngay cho tôi một bản lý lịch trích ngang khá đầy đủ: nàng tên là Đỗ Thị Thu Tâm, đang đi làm cô giáo phụ giũ trẻ cho một trường mẫu giáo gần đây, chủ yếu là để giữ hộ khẩu cho gia đình khỏi bị đi kinh tế mới.  Tôi thắc mắc “ hàng độc” như vậy ở bên cạnh sao mày không dzô ( hay là chưa dzô?).  Nó nói Bụt nhà không thiêng.  Tao với “nó” biết nhau quá, má nó cũng quen má tao, lỡ dzô không được thì …bể mặt hàng xóm. Với lại, nó trịnh trọng cảnh cáo tôi là nàng trông thì còn trẻ nhưng thật ra là “dzà” hơn tụi mình một, hai tuổi gì đó à nhe.  Tôi nói không sao không sao. Tình yêu thì đâu phân biệt tuổi tác.  Bụt nhà mày không thiêng, thôi để Bụt nhà tao thiêng cho.  Nó nói OK, chỉ với điều kiện là tôi phải tự lực cánh sinh.  Nó chỉ cung cấp tin tức và đóng vai cố vấn trong bóng tối mà thôi. Vậy là đủ quá rồi, còn đòi gì hơn?  Thằng KC bèn thảo ngay một kế hoặch cho tôi hành động.
Chiêu đầu tiên từ cố vấn KC là chiêu “Ngày Xưa Hoàng Thị” tức là mỗi sáng nó xúi tôi cứ xách xe chờ ở đầu ngỏ, đợi nàng đạp xe ra là tôi chỉ việc cắm cổ theo sau.  Tưởng là chiêu gì đặc biệt chứ còn đạp xe theo sau mấy cô thì tôi cũng rành sáu câu.  Nó nói rằng con gái khôn lắm.  Mày theo nó khoảng 3 ngày là nó biết ngay có thằng muốn dê.  Cở một hai tuần sau bỗng nhiên mày thấy nó đạp châm lại, tức là “em” đã chịu, và chờ cho mày tới làm quen.  Còn như trường hợp “em" bỗng đạp nhanh lên , thì đó không phải là “em” không chịu, mà là “em” chỉ muốn thử cơ mày tới đâu mà thôi, đừng lo.  Vậy đó, theo lời KC thì tôi chỉ từ thắng tới… huề.  Không có đường thua.
Mà nó nói cũng khá đúng.  Chỉ vài ngày sau là nàng đã biết có người theo.  Tôi thấy nàng đạp xe mà thỉnh thoảng liếc nhìn về phía sau.  Vấn đề là nàng vẫn không tỏ vẻ gì đi chậm lại, hay nhanh lên như thằng KC suy đoán.  Nàng vẫn giữ tốc độ thường lệ một càch khó hiểu.  Hai tuần trôi qua mà tôi vẫn như củ không có gì tiến triển.  Cố vấn KC có vẻ hơi sốt ruột, trong khi tôi thật sự thích thú với trò chơi này. Nói chi hai tuần chứ mà ba bốn tuần nữa cũng không sao.  Ngày trước sư  huynh họ Phạm chỉ ngân nga sơ sơ em tan trường về anh theo Ngọ về mà nổi tiếng như cồn, bây giờ thì tôi mỗi sáng em đi dạy học, tôi theo sau lọoc cọoc, cũng đâu có kém gì? 
Nói vậy, nhưng không lẽ cứ đạp xe theo sau cả năm hay sao?  Cũng phải tới lúc tiến chiếm mục tiêu chứ.  Nhất là cố vấn KC cứ dọa dẩm nếu tôi không hành động nó sẽ không ủng hộ nữa.  Thấy tôi vẫn còn ngần ngại, nó an ủi là ngày mai khi tôi bắt đầu chiêu thứ hai của kế hoặch nó sẽ theo sau ủng hộ tinh thần.  Nếu tôi bị tịt ngòi bí lối quá thì nó sẽ đạp xe lên cứu bồ.  Đằng nào thì cũng quen sẵn với cô giáo nhỏ rồi.  Chỉ cần nó “điều hợp chương trình” chút xiú là mọi chuyện sẽ êm thắm ngay, đừng lo.  Tôi nghĩ thầm nếu vậy sao mày không điều hợp từ đâu luôn cho tiện, lại bắt tao phải gồng mình làm quen nàng một mình chứ. Nghĩ vậy mà không dám nói ra sợ nó giận thì hư bột hư đường hết.  Tuy nhiên nghe nó hứa sẽ làm Lê Lai cứu chúa cũng yên tâm phần nào.
Sáng hôm sau là ngày quyết định.  Như thường lệ, cô giáo nhỏ vừa đạp xe ra khỏi hẻm là tôi phóng xe theo.  Phía sau nữa là thằng KC giữ lời hứa cũng đạp xe sau tôi một đoạn.  Tôi chỉ có khoảng 20 phút để thi hành kế hoặch.  Chần chừ một chút nàng mà tới trường là coi như xong, bao nhiêu dự tình sẽ tiêu thành mây khói.
Qua gần nửa đọan đường mà tôi vẫn chưa dám mở lời mặc dù là đã theo sát nàng lắm rồi. Bánh xe trứơc của tôi đã kế ngay bánh xe sau của nàng.  Nhưng mà bao nhiêu câu văn hoa bóng bẩy chuẩn bị sẵn cả đêm đều không cánh mà bay đâu hết.  Đầu tôi lúc bấy giờ như một tờ giấy trắng.  Kẹt quá tôi nhìn về phía sau cầu cứu với Lê Lai, chỉ thấy nó trợn mắt giơ một tay thành nắm đấm dí về phía trước, ngụ ý bảo “Mày mà không tới luôn thì biết tay ông”, trên này tôi cũng nắm một tay lại hùng dũng giơ thẳng lên trời, đây là ám hiệu định trước của tụi tôi, nghĩa là “Cứu bồ, cứu bồ. Tao bí rồi”. Mãi lo nhìn phía sau cầu cứu tôi không để ý nên lạc tay lái.  Bánh xe trước của tôi bỗng ngáng vào bánh xe sau của nàng. Thế là 1,2,3… cả nàng lẫn tôi cùng ngả xuống đường.
Tôi dám thề với các bạn rằng, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tôi cảm thấy xấu hổ và quê cả mấy cục như bây giờ.  Ước chi khi đó có cái đường rầy bên cạnh chắc tôi sẽ đâm đầu vào xe lửa chết cho đỡ quê.  Tôi không nhớ ngoài lí nhí mấy tiếng xin lỗi không biết là có nói gì thêm nữa không.  Và cô giáo nhỏ có nói gì lại không tôi cũng không nhớ nốt. May mà không có gì trầm trọng.  Nàng đứng dậy phủi quần áo xong lẳng lặng đi tiếp, còn tôi dắt xe vào lề đường ngồi.  Được một lát, thằng bạn rề xe tới, nó cười khà khà giơ một ngón tay lên khen rối rít “Mày chơi chiêu này độc thiệt. Tao đâu ngờ mày bạo dữ dzậy”  Nó tưởng là tôi cố ý tông xe cô giáo nhỏ để làm quen Trời ạ.
Chiều hôm đó tôi đã làm một chuyện mà chính tôi cũng không ngờ.  Tôi tự tới nhà cô giáo nhỏ một mình.  Tôi muốn phân trần cùng nàng rằng đó là một tai nạn chứ không phải do tôi cố ý.  Không biết hôm đó có ông bà nào phò hộ, hay vì lòng thành thực của tôi đã được Bụt nhà nàng chứng giám.  Cô giáo nhỏ Thu Tâm tiếp tôi một cách vui vẻ thật bất ngờ.  Nàng biết không phải tôi cố ý đụng xe.  Nàng cũng biết tỏng là ông hàng xóm KC đạo diễn cho tôi mấy tuần nay vân vân…và vân vân.  Tôi chỉ còn nước ngồi nghe, lâu lâu cười tỏn tẻn chống chế dùm cho thằng bạn chút đỉnh.  Cuối cùng nàng nói thôi mỗi sáng đừng có theo nàng nữa.  Lỡ đụng xe nữa thì …quê lắm.  Nàng bận đi làm mỗi ngày, nhưng cuối tuần Chủ Nhật tôi có rảnh thì tới nhà ngồi nói chuyện chơi cũng được.  Trời ơi, tôi sung sướng quá.  Trúng mánh lớn rồi.  Cuộc đời bỗng đẹp sao, tình yêu bỗng đẹp sao…  Ông nhạc sĩ nào chế một câu hay ra phết!  Tôi làm sao có thể ngờ là mình có diễm phúc được nàng cho phép tới nhà chơi.  Tới đây tôi chỉ mong là nàng cho tôi vài phút phân trần, rồi sau đó có lạnh lùng mời ra khỏi cửa cũng không sao.  Vậy mà tôi đã ngồi lại gần cả tiếng, mà thú thật là không nhớ đã nói chuyện gì.  Được nàng hứa hẹn là một điều sung sướng không thể tưởng nổi, và nhất là nghĩ đến lúc thằng bạn há hốc mồm nghe tôi kể để rồi “không tin được dù đó là sự thật…” tôi đủ khoái chí tử rồi.
Những ngày sau đó, nghe lời khuyên bảo của cô giáo nhỏ, tôi không đi theo cô nữa. Ráng chờ đến cuối tuần sẽ lại thăm như đã được hứa hẹn.  Ôi, chưa bao giờ tôi thấy ngày dài vô tận như những ngày này.  Tôi nhớ cô giáo nhỏ của tôi quá mà phải cắn răng ráng nhịn vì nàng đã dặn dò đừng theo cơ mà.  Bạn thử nghĩ còn gì đau khổ cho bằng biết nàng ở đó mà không thể gặp. (Bây giờ nghĩ lại thấy mình …ngu.  Nàng dặn thì dặn, nhưng cứ lén nhìn từ xa thì nàng làm sao biết được?).  Nhưng ở đời khi nào cũng vậy các bạn ạ.  Mất cáí này thì được cái kia.  Cũng vì nỗi tương tư gậm nhắm tâm can cần giải tỏa mà tôi đã bật ra được bài thơ tình đâù đời.  Đây, bài thơ tình dài 32 năm của tôi bắt đầu như vầy:
..
Có cô giáo nhỏ
Mỗi sáng tinh sương
Xe đạp đến trường
Khi lá còn đọng sương
...
Tôi chờ trước ngỏ
Tôi lạnh co ro
Nhịn tiền mẹ cho
Mua điếu Vàm Cỏ
..
Cô ơi cô ơi !
Hãy đi chầm chậm.
Cho tôi theo với,
Đổi trao đôi lời
...
Tôi mong cô
Xem tôi như học trò
Chỉ như học trò.
Để cô cười duyên
..
Bài thơ chỉ tới đó, chưa kết thúc vì tôi lại tham lam đòi phổ nhạc.  Không hiểu một mảnh lực huyền bí nào đã khiến tôi có cảm tưởng như mình là một thiên tài vĩ đại.  Tôi nghĩ tôi là thi sĩ, tôi là nhạc sĩ, tôi cũng có thể làm văn sĩ, vỏ sĩ, hiệp sĩ… hay bất cứ cái gì sĩ cũng điều OK tuốt.  Dạo đó tôi mới đang tập tểnh học đàn guitar với sư phụ KC.  Với mớ nhạc lý mẫu giáo sơ khởi, vậy mà tôi ráng mần mò cả ngày rồi cũng ra được bài nhạc có nốt, có điệu đàng hoàng chứ bộ giởn sao.  Tôi nhớ là đã trình bày bản nhạc với sư phụ và nhận được lời khen đầy khích lệ.  Thú thật tôi không đồng ý với sư phụ cho lắm vì tôi nghĩ rằng thơ mình lúc đó đã ngang cơ Phạm Thiên Thư và nhạc thì chỉ thua Phạm Duy chút xíu.  Vậy mà sư phụ chỉ khen sơ sơ, hic !  Tôi định vài ngày tới sẽ làm xong bài thơ, phổ xong bài nhạc và sẽ hát cho cô giáo nhỏ nghe khi tới nhà nàng cuối tuần này.
..
Một tối tôi mới đi đâu về nhà thì thấy mạ tôi ngồi chờ với ông anh họ cùng gói đồ gói sẵn. Tôi phải đi ngay.  Một chuyến vượt biên sắp sửa khởi hành và còn một chỗ.  Tôi nghe mà bàng hoàng.  Đi ngay bây giờ sao?  Rồi còn cô giáo nhỏ của tôi?  Không cho tôi nói một lời từ giả ư?  Bỗng nhiên tôi không muốn đi đâu nữa cả.  Chỉ muốn ở lại SG với nàng cô giáo nhỏ của tôi thôi.  Nhưng mà đâu được. Tôi phải đi .  Tôi chỉ còn chút hy vọng là chuyến đi có thể thất bại như chuyến trước, rồi tôi sẽ trở về với cô giáo nhỏ.
..
 ...Và tôi đã đi một lèo đến 19 năm các bạn ạ.  Đến cuối năm 97 mới có dịp trở lại SG.  Gặp thằng bạn cũ hỏi cô giáo nhỏ tôi đâu.  Nó nói có trời mới biết. Thế là hết.
....
Ô hô ! tưởng là hết nhưng mà chưa hết hẳn.  Mới mấy tuần trước, ông bạn từ Maryland gởi cho cái clip bản nhạc NGÀY XƯA HOÀNG THỊ, tôi cùng bà xã thưởng thức hay quá.  Tôi bỗng cao hứng kể lại cho vợ nghe chuyện tình Cô Giáo Nhỏ, cái thuở em đi dạy học tôi theo sau loọc coọc, mỗi sáng tinh sương, đốt điếu Vàm Cỏ …
..
Nghe tôi kể xong câu chuyện, bà xã có vẻ cảm động và thông cảm với sự chia cách bất ngờ đó.  Nàng đề nghị bài thơ năm ấy chưa làm xong, thôi bây giờ tôi làm tiếp cho xong đi để cho không còn gì vương vấn.  Trong lúc tâm hồn đang lai láng đầy kỷ niệm, tôi mất cảnh giác, bèn lỡ dại phang thêm mấy câu cuối như sau:
...
Thương cô giáo nhỏ
Cuộc đời quanh co
Ba mươi năm rồi
Mối tình chưa tỏ
.....
Hỡi ơi, đã hai ba thứ tóc trên đầu mà tôi vẫn còn dại dột tin lời đàn bà dù bà đó là … vợ ta.   Đang từ vẻ mặt hiền hòa giống như của một người chị cả đang nghe cậu em trai mới lớn giải bày tâm sự, tôi thấy mắt nàng bỗng sầm xuống mấy giây chiếu tướng thẳng vào chữ thương một cách … không mấy thiện cảm.  May mà chỉ một chút thoáng qua, rồi thôi.  Đợi tôi viết vừa xong, nàng thỏ thẻ nói rằng nàng cũng cảm hứng muốn làm tiếp thêm mấy câu nữa cho bài thơ này.  Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý.  Nàng lấy cây viết làm luôn một lèo:
..
Mối tình lúc nhỏ.
Anh nhát như thỏ.
Tỏ gì mà tỏ!!!
Khi nào ra ngõ
Gặp “bà”giáo nhỏ.
Tui tỏ dùm cho.
Bây giờ ăn no,
Làm ơn lo …rửa chén.
.....
Ha ha ha., bài thơ tình đầu đời và duy nhứt của tôi sau 32 năm bây giờ mới được chính thức kết thúc. Lần này thì chắc chắn hết thiệt. Hổng dám giởn mặt nữa đâu..
.....
Tôi đi rửa chén đây. 
...
ThaiNC

.........
XIN LỖI HOA HƯỜNG
...
DÒNG ĐỜI
..
KIẾM SĨ
...

Friday, July 6, 2012

Đừng tuyệt vọng

..
TUYỆT VỌNG
...
Tuyệt vọng từ trên mõm đá
Rơi xuống biển xa
vỡ tung thành cơn sóng nhạt nhòa
.
tuyệt vọng theo mưa
rơi thành hạt
ướt đẫm mắt
và ướt đẫm tóc
tuyệt vọng khóc rưng rưng
.
Tuyệt vọng phơi trong sương mịt mùng
Lạnh buốt, co ro đi tìm chỗ trú
Mặt trời lên
tuyệt vọng bay thành sợi khói mong manh
.
Tuyệt vọng phơi trong nắng xanh
để gay gắt, đến nhúm nhăn khuôn mặt vốn đã mất nụ cười..
.
Tuyệt vọng rơi.....
Tuyệt vọng rơi....
.
Trượt trên con dốc đời mõi mệt
Lăn qua đồi cao, xuống vực
tuyệt vọng lặng im
Gốc cây khô là nơi
tuyệt vọng ngồi cúi mặt ...
.
Hát vu vơ câu hát: tôi ơi...(*)
Mà sao vẫn thấy ngậm ngùi...
..
thơ Tiểu Muội...
......
(*) TÔI ƠI, ĐỪNG TUYỆT VỌNG
Nhạc:  Trịnh Công Sơn
Tiếng hát: Quang Dũng
...

Wednesday, July 4, 2012

Phân Ưu

....
PHÂN ƯU
...
Nhận được tin buồn:
..... 
Thầy NGUYỄN MỘNG GIÁC
..
Nhà văn, nguyên Giáo sư trường Đồng Khánh Huế.
......
Đã qua đời lúc 10:15 tối ngày 02 tháng 07 năm 2012 (nhằm ngày 14 tháng 06 năm Nhâm Thìn)
Tại Westminster, Orange County, Calfornia, U.S.A.
Hưởng thọ 73 tuổi
....
Chúng em học trò cũ cựu nữ sinh Đồng Khánh Huế rất xúc động và vô cùng thương tiếc
 Xin kính cùng chia sẻ nỗi mất mát lớn lao này với Cô (Chị) Diệu Chi và Tang quyến.
Kính nguyện cầu hương linh Thầy ra đi thanh thản, bình an, sớm về nơi Tịnh Độ.
...
.THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
....
Xin Vĩnh Biệt Thầy
..
Học Trò cũ
Đồng Khánh 67.
..

Tuesday, July 3, 2012

Thầy Nguyễn Mộng Giác qua đời

TIN MỚI NHẬN ĐƯỢC:...
...
N T vừa mới hay tin Thầy Nguyễn Mộng Giác, thầy dạy Việt Văn của trường Đồng Khánh đã qua đời tối hôm qua, lúc 10:15 p.m. ngày 02-07-2012 tại Orange County, California, nên xin thông báo đến các bạn, nhất là các bạn cùng lớp với N T (ĐK67 C2), vì Thầy Nguyễn Mộng Giác là Giáo-Sư môn Việt-Văn của lớp chúng ta suốt năm Đệ Tam, C2.
... 
Và cũng xin nhắn các bạn ĐK67, C2 như Minh Hà, Ngọc Trang, Thanh Bình, Thu Lê, Đông Hải, Cửu Quý, Ngọc Ấn, Thấy, Hoàng Như Nguyện, Nguyễn Như  Nguyện, Hòa, Xuân Hòa, Kim Kê, Kim Nhung, Hạnh Phước, Thanh Xuân, Quỳnh Nga, Tôn nữ Trai, Tôn nữ Chiếu, Lê thị Trí, Nguyễn thị Thí, Trần thị Tuân, Khánh Hòa, Diên Hồng... và nhiều bạn C2 khác. Trong phút giây này, xin hãy cùng nhau hiệp lực cầu nguyện cho Thầy cũ của chúng ta....ra đi thanh thản bình an.
..
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
..
N T, C2

Saturday, June 30, 2012

Tuyệt vọng

(Nguồn: Internet)
.
TUYỆT VỌNG
..
Tuyệt vọng từ trên mõm đá
Rơi xuống biển xa
vỡ tung thành cơn sóng nhạt nhòa
.
tuyệt vọng theo mưa
rơi thành hạt
ướt đẫm mắt
và ướt đẫm tóc
tuyệt vọng khóc rưng rưng
.
Tuyệt vọng phơi trong sương mịt mùng
Lạnh buốt, co ro đi tìm chỗ trú
Mặt trời lên
tuyệt vọng bay thành sợi khói mong manh
.
Tuyệt vọng phơi trong nắng xanh
để gay gắt, đến nhúm nhăn khuôn mặt vốn đã mất nụ cười..
.
Tuyệt vọng rơi.....
Tuyệt vọng rơi....
.
Trượt trên con dốc đời mõi mệt
Lăn qua đồi cao, xuống vực
tuyệt vọng lặng im
Gốc cây khô là nơi
tuyệt vọng ngồi cúi mặt ...
.
Hát vu vơ câu hát: tôi ơi...(*)
Mà sao vẫn thấy ngậm ngùi...
.
thơ Tiểu Muội
..
(*) Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng (nhạc TCS)
....