Thursday, February 14, 2013

VALENTINE'S DAY: Mối tình đầu Xuân

..
Xin mời quý anh chị và các bạn xem truyện dịch sau đây về một kỷ niệm yêu đương thời trẻ dại nhân dịp Valentine's Day:..
..                                     
MỐI TÌNH ĐẦU XUÂN
..
Tác giả:  Max Steel 
Người dịch: Trương Mỹ-Vân
..
Lời người dịch:  Max Steel là văn sĩ Mỹ sinh năm 1922 tại South Carolina.  Ông sáng tác nhiều truyện ngắn, tiểu thuyết, truyện thiếu nhi, và đoạt nhiều giải thưởng văn học. Trước đây ông là giáo sư đại học chuyên về ngành văn chương và kỹ thuật sáng tác. Truyện "Mối Tình Đầu Xuân" được dịch từ nguyên tác "Ah Love! Ah Me!", là một truyện ngắn tiêu biểu cho loại văn châm biếm trong đó biệt tài của tác giả được thể hiện qua cái nhìn nhẹ nhàng và nụ cười bao dung của người từng trải qua kinh nghiệm ê chề của thời mới lớn.
..
Tuy đã sáu năm qua nhưng tôi vẫn còn nhớ như in mùa xuân năm ấy khi tôi vừa quen Sara Nell Workman Dạo đó tôi học lớp Mười Một và thật tình mà nói, tôi thích Sara ngay từ lúc đầu.  Tôi mê cô nàng đến nỗi chịu khó vào thư viện trường đọc hết các tấm thẻ trong sách để tìm những cuốn sách nào Sara đã mượn.  Tôi mang hết mớ sách đó về nhà đọc kỹ từng chữ, ngay cả quyển ThêuThùa May Vá "Tôi mượn cho chị tôi", tôi ấp úng trả lời khi bà quản thủ thư viện nhìn tôi với ánh mắt tò mò đầy nghi hoặc.  Trong cuốn này có nhiều hàng chữ bằng bút chì bên lề, và tuy không biết có phải của Sara không, nhưng với tâm trạng tôi lúc đó, tôi vẫn tưởng tượng do chính Sara viết.  Vì thế tôi đọc đi đọc lại nhiều lần: "Hai khoanh chỉ màu đen, hai khoanh màu cam, một khoanh màu vàng của hoa uất kim hương.  Chỉ còn mười bảy hôm nữa thôi là đến ngày Lễ Mẹ rồi." 
..
Thế nhưng ở vào lứa tuổi mười sáu, không ai đủ kiên nhẫn đọc mãi những dòng chữ vô tình này, cho nên cuối cùng tôi quyết định mời Sara đi xem xi-nê.  Hôm đó tôi tìm mãi không thấy Sara đi một mình, và vào lứa tuổi tôi không ai dám ngang nhiên mời một cô bạn gái đi chơi ngay trước mặt bạn bè cùng lớp.
..
Vậy là tối hôm đó tôi quyết định gọi nàng sau khi cẩn thận ghi số điện thoại trên mẫu giấy con bên cạnh hàng chữ "Tối thứ sáu này có phim Jezebel, Sara có thích đi xem với tôi không?"  Sự việc đơn giản chỉ có thế nhưng khi nghe chuông điện thoại reo đầu dây, bỗng dưng tôi đâm ra hồi hộp và vò nát mảnh giấy con trong tay.  Vừa định gác máy bỗng tôi nghe giọng nói trong trẻo:
 A-lô
Tôi bối rối trả lời:
 À... à... cho tôi nói chuyện với Sara Workman.
 Tôi là Sara đây.
 Ồ Sara!  Tôi là Dave...
 Vâng.
Bỗng dưng tôi hỏi nàng:
 Sara có biết bài tập Sử ký ngày mai không?
 Chờ tí nhé!
Rồi Sara trở lại cho tôi số trang bài tập ngày mai.  Tôi cám ơn nàng, cúp máy và trở về phòng ngồi rầu rĩ một mình.
Mãi một giờ sau tôi đột ngột quyết định gọi Sara lần nữa.  Thế là tôi đứng phắt dậy, nhưng vừa ra đến cửa, tôi vụt quay trở vào trước gương ngắm nghía, chải lại mái tóc trước khi chạy ra khỏi phòng.  Lần này khi Sara trả lời, tôi hỏi ngay:
 Sara có thích đi xi-nê với tôi tối thứ sáu này không?  Dave đây!
Giọng Sara điềm tĩnh tuy hơi có vẻ hững hờ:
 Tôi không biết.  Phim gì vậy?
 Tôi cũng không biết nữa.  Hay là đi chơi lang bang tà tà dưới phố?
 Hả?  Nói cái gì?
Nàng hỏi hơi lớn giọng khiến tôi đâm ra bối rối:
 Tôi không biết ở rạp chiếu phim gì.  Hình như Lucy Bell thì phải.
Thật tình lúc đó tôi không còn nhớ gì nữa nhưng giọng Sara đầy hớn hở:
 A! Đúng rồi.  Phim Jezebel với Bette Davis đóng.  Ồ, tôi thích xem phim này lắm.
 Được rồi.  Thôi chào nhé.
Suốt ngày hôm sau ở trường tôi tránh không dám gặp Sara một mình, thế nhưng lúc tôi đang sắp hàng ở phòng ăn trưa, Sara nhoài người qua trước hai cô bạn và hỏi tôi:
 Có phải tối hôm qua anh gọi không?
 Ừ.
Tôi đáp gọn.  Sara mỉm cười và bỗng dưng lúc đó tôi cứ sợ nàng sẽ cười lớn trước mặt mọi người, nhưng may quá Sara lại quay sang tiếp tục nói chuyên với hai cô bạn.
Tối thứ sáu, tôi đến nhà Sara đón nàng lúc tám giờ tối.  Lúc chúng tôi vừa ra khỏi nhà, cha nàng, một người đàn ông lực lưỡng, mày râu rậm rạp y hệt các lãnh tụ nghiệp đoàn lao động với nét mặt khó đăm đăm, vội hỏi:
 Ai lái xe?
 Dạ cháu lái.
 Có bằng lái không?
 Thưa bác có ạ.
Ông ta còn hét theo khi Sara và tôi vừa bước xuống cuối bực thềm:
 Nhớ đưa Sara về trước mười một giờ nghe không?
 Vâng.
 Mười một giờ, nhớ không Sara?
Ông hét lớn khiến Sara thẹn ra mặt, nàng ngoái cổ lại hét theo:
 Vâng.
Lúc đến rạp, chúng tôi phải sắp hàng chờ và cuối cùng khi vào bên trong thì đã gần hết chỗ nên tôi và Sara phải ngồi hàng thứ ba.  Vì quá gần màn ảnh và phải ngẩng đầu lên nên cổ tôi bắt đầu đau khi vừa xong phim thời sự.  Sara trái lại vẫn thản nhiên nghểnh cổ chăm chú xem.  Khi phim gần chấm dứt, bỗng Sara thấy tôi nhìn trộm nàng, vội hỏi:
 Có chuyện gì thế?
 Tôi nhức đầu quá vì ngồi sát màn ảnh.
 Suỵt ...
Nàng ra dấu cho tôi im vì phim đang đến hồi hấp dẫn.  Trên màn ảnh, Bette Davis đang hy sinh tính mạng mình để tận tình chăm sóc cho người yêu của mình đang trải qua cơn bệnh ngặt nghèo vì sốt xuất huyết.
Lúc ra khỏi rạp, Sara đâm ra im lặng khi chúng tôi đi trên đường phố.  Tôi hỏi nàng:
 Sara có nghĩ rằng Bette Davis nên chăm sóc người yêu của cô ta không?  Cô dám lây bệnh sốt xuất huyết lắm!
Sara thản nhiên đáp:
 Vấn đề ở đây không phải là cô ta nên hay không nên chăm sóc người yêu vì khi đã yêu rồi, không ai có thể chia rẽ họ được.
Tôi chỉ biết đáp lại:
 Trời đất ơi!
Trước mắt tôi, ánh đèn nê-ông nhiều màu của các bảng quảng cáo nhấp nháy như chỉ chực nổ tung lên.
...
Khi chúng tôi bước vào tiệm thuốc "Shaeffer's" thì đồng hồ chỉ đúng mười giờ mười lăm nên Sara tỏ ý lo ngại muốn về.  Nàng bảo tôi:
 Chỉ uống tí gì thôi chứ không có thì giờ ăn đâu.
Rồi nàng kêu một ly sữa sô-cô-la.  Thật ra tôi cũng muốn gọi cho mình một ly nhưng đổi ý định.  Tôi muốn làm ra vẻ sành sõi, đầy kinh nghiệm nên gọi anh hầu bàn và hỏi có thuốc gì trị cơn bệnh nhức đầu của tôi lúc đó không.  Thật tình tôi không nhớ đã nói "Ammonia và Coke", và anh ta đáp:-  Có nhiều thứ như Aspirin, muối Epsom, Litho-bromide.  Tùy ý anh.
Tôi trả lời, vừa cố làm ra vẻ mệt mỏi:
 Mang cho tôi Litho-bromide và một ly Coke.
Sara hỏi khẽ:
 Còn đau không?
Tôi nhìn nàng, mỉm cười không đáp.
Vừa lúc đó, John Bowerman và hai người bạn cùng học lớp Mười Hai bước vào tiệm và ngồi xuống bên cạnh bàn chúng tôi.  Chẳng mấy chốc quán nước trong tiệm thuốc đầy khách hàng vừa từ rạp hát ra. 
Anh hầu bàn trở lại với khay thức uống.  Ly Coke của tôi nằm cạnh chiếc ly trống với hai viên Litho-bromide ở trong và kế đó là một ly nước lạnh lớn.  Thật tình tôi chưa bao giờ uống thứ thuốc này và không hề biết rằng phải bỏ hai viên thuốc vào ly nước lạnh, chờ cho chúng sủi bọt trước khi uống.  Vì thế tôi thản nhiên bỏ hai viên thuốc vào miệng nuốt chửng tựa hồ người ta uống Aspirin.  Xong tôi uống thêm nửa ly Coke trong lúc Sara  nhấp thử ly sữa sô-cô-la của nàng.  Ngay lúc đó, bụng tôi bỗng dưng nổi lên tiếng kêu ọc ạch càng lúc càng lớn dần.  Tôi uống hết nửa ly Coke còn lại và làm vẻ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.  Sara đặt ly sữa xuống bàn và trừng mắt nhìn tôi đầy sợ hãi.  Càng lúc thứ tiếng động quái gỡ trong bao tử tôi càng kêu lớn khiến tôi có cảm tưởng như cả một thùng nước lèo to tướng đang sôi sùng sục trong bụng tôi.  Tôi mạnh dạn nói liều:
 Bao giờ tôi uống thuốc này cũng như vậy cả.
Thế nhưng bụng tôi sôi to quá cỡ khiến mọi người ngồi ở các bàn chung quanh đều phải quay sang nhìn trừng trừng vào tôi.  Sara khẽ bảo:
 Mọi người đang nhìn anh kìa.
Và mặt nàng lúc này đỏ bừng như sắp khóc.  John Bowerman bỗng dưng đứng dậy tiến về phía chúng tôi:
 Tiếng gì kỳ quá, nghe như có ai đun nước sôi!
Anh chàng hầu bàn nãy giờ bận bịu với đám khách hàng đông đảo cũng dừng lại nói chen vào:
 Trông kìa!  Bụng anh này kêu vang như sấm.  Anh đang sủi bọt đấy!
Hắn ta hét lớn khiến mọi người trong tiệm càng chú ý đến tôi hơn.  Lúc đó tôi chỉ muốn bảo khẽ với Sara nhờ nàng đưa tôi ra khỏi tiệm ngay, nhưng tôi vừa mở miệng gọi "Sara" thì bụng tôi càng kêu lên ầm ỹ khiến tôi không thể  nào nói thêm gì nữa.  Sara quay sang kể sự tình cho John Bowerman nghe nên John hét lớn:
 Bác sĩ Shaeffer ơi!
Bác sĩ Shaeffer nhảy thoắt qua quầy thuốc và ra lệnh cho mọi người đang tụ tập quanh tôi giãn ra xa.  Ai nấy vừa lùi bước vừa e ngại nhìn tôi như nhìn một quả bom sắp nổ.  Bác sĩ Shaeffer trấn an họ:
 Không có gì đáng sợ cả.  Nào, giúp tôi một tay khiêng anh này.  Nhớ chúc đầu anh ta xuống thấp hơn bụng nhé.
 Anh ấy bảo bao giờ uống thuốc này cũng bị như vậy cả.
Sara vội nói tiếp nhưng bác sĩ Shaeffer đã ngắt lời nàng:
 Thật tình tôi thấy khó tin lắm.
Lúc này thì John Bowerman và hai người bạn cùng lớp với anh ta đã khiêng tôi đến đặt nằm dài trên quầy thuốc.  Họ để đầu tôi chúc ngược xuống nên miệng tôi há rộng.  Giá lúc đó có đám đánh lộn cũng không thu hút được nhiều kẻ hiếu kỳ như cảnh tôi nằm sóng soài, mồm há hốc trên quầy thuốc.  Bác sĩ Shaeffer mang chiếc khăn ướt ra và bảo Sara đứng bên cạnh, đắp khăn lên trán tôi.  Tôi hỏi nàng:
 Sara không bỏ tôi chứ?
Có lẽ với mọi người chung quanh, giọng tôi lúc đó đầy vẻ lâm ly, nhưng Sara như sực tỉnh:
 Trời đất ơi!  Mấy giờ rồi?
John Bowerman đáp:
 Mười một giờ kém mười.
Sara ném chiếc khăn ướt lên mặt tôi và bảo:
 Tôi phải về nhà trước mười một giờ!
John chụp ngay lấy cơ hội:
 Để tôi đưa cô về.
Tôi nhấc chiếc khăn lên chỉ vừa vặn thấy John đưa Sara ra cửa và nàng không hề ngoảnh mặt lại nhìn tôi một lần.  Bốn năm người đứng quanh tôi cũng tản mát trở về bàn của họ, chỉ còn mình tôi nằm yên lặng trên quầy thuốc, nhìn thẳng lên ánh đèn nê-ông chói sáng trên trần và lắng nghe tiếng ồn ào càng lúc càng thưa dần trong tiệm nước.  Khách hàng từng cặp theo nhau ra về và tiếng người hầu bàn thu dọn bát dĩa cũng càng lúc càng im vắng.  Tôi nhìn anh ta cầm từng chiếc ghế đặt ngược trên bàn trước khi lau chùi sàn nhà và cảm thấy tủi thân cho tôi, tội nghiệp cho anh ta và cho cả thế giới đáng thương này. 
..
Trương Mỹ-Vân - ĐK 67 (B3-C1) dịch.
...
..
HAPPY VALENTINE'S DAY!...

Sunday, February 10, 2013

Thanh Tịnh và Sáng Suốt

.......
 ..
..
Xin mời quý anh chị và các bạn xem bài viết sau đây như một lời chúc an lành đầu năm đến quý Thầy Cô và bạn hữu của "Đồng Khánh 67" nhân dịp Xuân Quý Tỵ:
..
.THANH TỊNH  SÁNG SUỐT
..
Thiền sư Hsing Yun (1927- ) ở Đài Loan kể lại câu chuyện sau đây để nhấn mạnh tầm quan trọng của sự suy nghĩ:
..
Một hôm thiền sư Ikkyu ở Nhật đi hoằng pháp cùng đệ tử của ngài.  Khi đến giòng sông nọ, họ thấy trên bờ một cô gái đang ngần ngại lo sợ vì không biết làm sao bơi sang con sông đang cuồn cuộn trôi với dòng nước xoáy mạnh.  Động lòng trắc ẩn, thiền sư Ikkyu tình nguyện cõng cô gái qua sông.  Đến bên kia bờ, ngài đặt cô gái xuống và tiếp tục cuộc hành trình cùng đệ tử.
..
Mãi đến vài tháng sau, một hôm người đệ tử hỏi thiền sư Ikkyu:
 Bạch Thầy, bấy lâu nay con có điều thắc mắc nhưng không dám nói ra.  Hôm nay xin Thầy vui lòng chỉ giáo cho con.
Thiền sư đáp:
 Con muốn hỏi điều gì?
 Bạch Thầy, hẳn Thầy còn nhớ cách đây không lâu khi thầy và con đi đến dòng sông nọ, Thầy cõng một cô gái qua sông.  Con không hiểu tại sao Thầy lại làm như vậy.  Há thầy đã chẳng từng dạy con phải tránh những chung đụng với người khác phái hay sao?
Thiền sư Ikkyu thở dài nhìn đệ tử và đáp:
 Con hãy nhìn lại chính con kìa.  Con không thấy trí óc con đang hoạt động như thế nào chăng?  Thầy chỉ cõng cô gái kia qua sông trong vòng mấy mươi phút trong khi con cõng cô ta trong trí óc con suốt mấy tháng trời.
..
Trí óc con người có khả năng tạo nên những suy luận hoàn toàn vô căn cứ và tự tạo nên nỗi khổ tâm hay niềm an lạc cho chính mình.  "Thiên đàng địa ngục do mình; bày nên cảnh khổ tâm linh bất hòa", cho nên thiền sư Hsing Yun bảo "Trí óc là người họa sĩ vẽ nên cảnh đời của họ."  Trong trạng thái nguyên thủy, trí óc sáng suốt và minh mẫn vô cùng, ví như một bóng đèn bật sáng, và những trạng thái khác của tâm hồn, tình cảm ví như những chụp đèn với muôn màu sắc khác nhau phủ trùm lên bóng đèn sáng ngời đó để biến màu trắng của sự thanh tịnh trở thàh màu đỏ của sự giận dữ, màu xanh lá cây của lòng ghen tỵ - trong tiếng Anh cón thành ngữ "green with envy" - màu vàng của sự sợ hãi, màu tím của nỗi u hoài, v.v...  Trong ngôn ngữ hàng ngày thường nghe nói "Giận mất khôn".  Điều đáng chú ý là những trạng thái vui buồn nóng giận này chỉ là những đám mây thoáng qua tạm thời che khuất ánh trăng, nhưng một khi mây bay qua rồi, vừng trăng sẽ trở lại ánh sáng vằng vặc nguyên thủy của nó; vì thế thiền sư Hsing Yun bảo "Người khôn tìm cách chế ngự trí óc của họ trong khi những người khác chỉ biết chú trọng đến thể xác của họ thôi."
..
Thiền sư Thích Nhất Hạnh có bốn câu kệ sau đây khi nói đến sự liên hệ giữa tâm hồn thanh tịnh và trí óc sáng suốt:..
...
Tâm là máy truyền hình,
Có muôn ngàn nút bấm,
Chọn thế giới an lành,.
Cho tươi vui cuộc sống.
..
(Trương Mỹ-Vân ĐK 67 (B3-C1) phỏng dịch)

Saturday, February 9, 2013

XUAN_thơ Hoài Mai Phượng

..(nguồn: Internet).
..
Thơ Hoài Mai Phượng (Diên Hồng, B5, C2)

XUÂN HOÀI NIỆM
...
Xuân đến rộn ràng Hoa Mai nở
Hồn sao lặng lẽ ngắm phố đông?
Bạn cũ, người xưa đâu xa vắng?
Mai vàng lạnh lẽo rụng ngoài sân.
..
Ai có hoài trông xin ướp lại
Giữ màu tươi thắm tuổi xuân hồng
Một mai thương tiếc ngày thơ dại
Mở ký ức tìm nỗi ước mong
..
Hương Giang vẫn âm thầm trôi mãi
Áo trắng học trò thôi qua sông
Trường xưa không còn in dáng cũ
Đường về đã tắt ánh hoàng hôn...
..
Diên Hồng (Hoài Mai Phượng)
.
...
.......
TÂM TÌNH NĂM MỚI
..
Đón Xuân không có mai vàng
Ồn ào, niềm nở gửi sang e- mail
Niềm thương về đến quê nghèo
Góp tình sưởi phận bọt bèo cút côi..
..
Kèm thêm chỉ một đôi lời
Hỏi han khích lệ với người tha hương
Ánh tâm linh rạng soi đường
Nỗi riêng vương vấn nhớ thương Xuân nào
..
Hồn thiêng sông núi dạt dào
Vài hàng gửi bạn lời chào MỪNG XUÂN.
..
Hoài Mai Phượng
...

Thursday, February 7, 2013

Bài thơ Chợ Tết


(Nguồn: Internet)

..
CHỢ TẾT
..
TÁC GIẢ: ĐOÀN VĂN CỪ (1913-2004)
.
Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết
.
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ già chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.
.
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa.
.
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ
.
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi dọn bán
.
Một thày khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hý hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ.
.
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu
.
Áo cụ lý bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
.
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cau đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
.
Con gà trống màu thâm như cục tiết
Một người qua cầm cẳng dốc lên xem
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh
.
Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.
..
ĐOÀN VĂN CỪ (1913-2004)
..
(sưu tầm)
.
.
(Nguồn: Internet)...

Tuesday, February 5, 2013

từ trái tim nhân ái

....
....
...
NHỮNG CÂU NÓI TỪ MỘT TRÁI TIM NHÂN ÁI VÀ TỪ KHỐI ÓC MINH TRIẾT CỦA NHỮNG BẬC ĐẠI GIÁC:
ĐỨC ĐẠT-LAI LẠT-MA

.....
1- “Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của đàn bà là phẩn nộ. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhục.”
..
2- “Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”.
..
3- “Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay. Sao mãi nhặt cho đầy. Túi đời như mây bay.”
..
4- “Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.”
..
5- “Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta đâu? Suy luận rằng. “ vạn vật đồng nhất”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng: "nhất bổn tám vạn thù”, ta nhìn vạn vật như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có Thượng đế ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng lòng thương đến muôn loài.”
..
6- “Là con Phật, nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lặng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác, nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân.
..
7- “Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh.”
..
8- “Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác."
..
9- “ Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi."
..

(sưu tầm)
...

Saturday, February 2, 2013

Táo quân dâng sớ

....
Hôm nay 23 tháng Chạp âm lịch, ngày ông Táo về trời chầu Ngọc Hoàng Thượng Đế, mời quý anh chị và các bạn xem đoạn sớ sau đây của táo quân Vancouver, Canada:
..       
SỚ TÁO QUÂN VANCOUVER
..           
Người Việt Vancouver
Lúc này coi khấm khá
Tin này hay quá sá
Mở "Little Saigon"
.                     
Còn tin nào vui hơn
Cho người Việt tỵ nạn
Cuối tuần cùng chúng bạn
Phở bún với cà phê.
..       
Bia rượu cứ ê hề
Cà kê mà nhậu nhẹt
"City" ký giấy phép
Trên đường phố "Kingsway".
..
Tiện lợi đủ mọi bề
Cho quý bà mua sắm
Quý ông tha hồ ngắm
Gái Việt đẹp như tiên
..
Đã đẹp lại lắm tiền
"Girl friend" thơm như mít
Thần nghe qua cũng thích
Lạy Trời "Dreams Come True".
..
Chớ để thần đi tu
Làm hòa thượng gõ mõ
Kinh kệ ngày hai cử
Chuyện đời chẳng thèm lo
..
Xuân nồng đầy mến thương
Táo thần xin kính chúc
Nhà nhà tràn hạnh phúc
Phước lộc khắp nơi nơi.
..
Xuân này của trời đất
Ngọc Hoàng luôn dzui dzẻ
Kính chúc thiên niên tuế         
Táo thần Vancouver (Ngân Hà) kính bái.
.
Trương Mỹ Vân ĐK67 (B3-C1) sưu tầm
..
..
ANH CHO EM MÙA XUÂN
....
...
......
M V (Vancouver)