Wednesday, January 9, 2013

Rùng Mình

...
...
RÙNG MÌNH

Tùng địa dũng xuất
(Pháp Hoa)
...
Người rùng mình hỏi vì sao động đất sóng thần cứ triền miên
hết ngày này sang ngày khác?
Vì sao núi lửa cứ phun trào?
Vì sao băng tan vì sao bão táp…?
Vì sao trẻ con người già bị cuốn trôi bị thiêu đốt
thành phố tan hoang cửa nhà đổ nát như món đồ chơi
của một đứa trẻ đang giận dữ
Vì sao và vì sao?…
...
Nhưng hãy lắng nghe
Dù trong giây lát
..
Trái đất cũng đang rùng mình tự hỏi vì sao
những ngọn núi cứ triền miên đổ sập?
vì sao những dòng sông nghẽn tắt?
vì sao những mủi đao cứ ngày đêm xoáy sâu vào lòng đất?
Vì sao chim rừng cá biển không chốn nương thân
Vì sao cổ thụ mầm xanh bị tận diệt
Vì sao lúa bắp phải cấy ghép gen người?…
Vì sao và vì sao?
....
Ta nương tựa vào nhau.
Nay có vẻ đã không còn cần nhau nữa!
Đất rùng mình phận đất…
Người rùng mình phận người
..
TÁC GIẢ: BS ĐỖ HỒNG NGỌC
2011
..
(nguồn: trang nhà B S Đỗ Hồng Ngọc)

Sunday, January 6, 2013

Người giàu nhất thế giới

Những Khung Cửa Hẹp
(tranh Lê Duy Đoàn)...
..
NGƯỜI GIÀU NHẤT THẾ GIỚI
..
Tác giả: LÊ DUY ĐOÀN (QH 64)
...
Tháng 2 năm 1991. Sài gòn
...
Chiều muộn 30 Tết.  Trời mù, mưa lất phất.  Chỉ còn vài giờ nữa là đến giao thừa, chuyển từ năm Canh Ngọ sang năm Tân Mùi.  Giờ này mà Nhà Thơ đang còn ngồi dưới hiên nhà đối diện nhà thờ Vườn Xoài trên đường Lê văn Sĩ, quận Phú Nhuận, Sài gòn.  Cả một dãy phố nhà nhà đóng cửa hay để cửa khép hờ.  Ai cũng lo chuẩn bị đón năm mới.  Những xe chở rác và công nhân vệ sinh làm việc tất bật.  Thói quen xã rác trở thành một thói quen xã hội rồi.  Người đi đường thưa thớt mà vội vã.  Đường vắng.  Phố đã lên đèn.
..
Trên người Nhà Thơ, không biết là bao nhiêu lớp quần áo cái nào cũng rách bươm màu sắc tếc nic co lo.  Một đống giẻ rách thì đúng hơn.  Dưới chân Nhà Thơ là cái mũ dạ nhàu nát.  Cây gậy tre quấn một sợi dây xích rổn rảng, để bên cạnh cái túi màu xám ô liu dơ bẩn không biết thứ gì bên trong mà cái túi căng kè.  Một nải chuối cau cột sợi dây nylon đủ dài để nhà thơ đeo tòn ten nơi cổ cho tiện, khỏi cầm.  Tất cả mọi thứ trên người ông đều nhàu nhĩ .  Chỉ riêng đôi mắt sâu, nhỏ, hơi lé mà lại rất tinh anh dù nằm sau cặp kính tròn dày cộm…  Nhà Thơ cũng có tắm gội hằng ngày nhưng tóc phủ dài xuống gáy và bện xe lại như đầu tóc Rud Gullit, lại thêm trên người bao nhiêu lớp giẻ nên trông Ông bẩn bẩn giống như người cả tháng trời không tắm gội.  Người ông nhỏ thó với khuôn mật nhăn nheo như quả trám khô tưởng chừng như không còn chỗ cho nếp nhăn chen chúc, nước da tai tái bủng beo, lại thêm áo quần trên người làm Nhà Thơ trông càng áo não.  Thế mà vẻ mặt ông an nhiên tự tại, không đếm xỉa gì đến mọi việc xung quanh, mặc cho lủ trẻ nghịch ngợm chọc phá.  Ông đang chìm vào quá khứ.
..
* *
Nhà thơ ra khỏi nhà của Ông đạo diễn họ Lê ở xóm Gà, trong hẻm 482 đường Lê quang Định, Bình Thạnh từ sáng sớm.  Ông mới đến trú ngụ ở đây sau cuộc rượu lu bù mà không có tiền để trả ở quán rượu Thọ nguyên bị chủ quán mắng mỏ và làm khó dễ, ông đạo diễn họ Lê trả tiền nợ và mời Ông về nhà mình ở cho đến nay.  Ở nhà thì Ông chỉ mặc một cái áo sơ mi, quần xà lỏn nhưng ra đường thì Ông lấy cái bao đồ cũ quàng hết lên người, cái bao tải đồ của nhà thơ, ông đạo diễn dặn vợ con không được đụng tới, một phần tôn trong riêng tư của nhà thơ, một phần sợ nhà thơ buồn mà bỏ đi.  Dường như nếu ra đường mà không có trang bị tận răng như thế thì không ra dáng hảo hán một tí nào ?!
..
Nhà thơ đi bộ xuống chợ bà Chiểu ngồi bệt bên vệ đường dựa lưng vào gốc cây phương, nhai ổ mì và ngó mông lung dòng người ta vội vã di chuyển trên đường và mua bán tấp nập hai bên đường ngày cuối năm.  Chẳng ai để ý một người điên nhưng người điên lại để ý quan sát mọi người.  Dọc đường Lê quang Định, phía trước chợ Bà Chiểu, xe gắn máy dừng đậu bên lề đường ngã giá mua bán hoa mai và các loại hoa cúng.  Những quầy bán dưa, quay lại bằng cót tre còn dưa nhiều lắm.  Những người bán ngũ quả “cầu mãn dừa đủ xài” có nhiều khách bu đen bu đỏ.
..
Nhà thơ ăn hết ổ bánh mì, nhìn quanh một hồi cũng chán, đi tới chỗ anh xích lô quen.  “Đi thôi, đại ca.”  Anh xích lô thường chở người khách đặc biệt này nên biết lối đối thoại rất dị kỳ của ông với lối xưng hô rất ư là phiêu bồng cà rỡn.  Anh hỏi lại một cách rất là phường tuồng:  “Bệ hạ đi mô?”.  Ngồi lên xe nhà thơ nhớ nương tử.  “Tới nhà mẫu thân tao”.  Đã nhiều lần chở nhà thơ đến nhà của nương tử nên anh xích lô cứ thế mà đạp qua đường Hoàng Diệu.  “Đại ca biết là tao qua nhà mẫu thân làm chi không?”   Không đợi anh xích lô trả lời, nhà thơ nói tiếp  “Để tao chọi hai cục đá ni vô cửa cổng, hẹn với mẫu thân sáng mai mồng một Tết, tới xông đất, xông nhà lấy hên cho mẫu thân.”
..
Anh xích lô đang lo trong lòng không biết ăn nói làm sao nếu bệ hạ điên này nói như chơi mà làm thiệt , lở công an vịn ngày cuối năm thì mệt lắm.  Anh đang phân vân thì nhà thơ đột nhiên đổi ý  “Thôi mày ơi, tao nói chơi chứ ngày mai tao mới tới nhà mẫu thân để xông đất . Tao xông đất mà không báo trước thì chắc là nương tử thích hơn” .  “Thế bây giờ bệ hạ đi đâu?”  “Thôi mày đi với tao lên hội.”
..
Hội là hội văn nghệ thành phố, 81 Trần quốc Thảo, nơi tụ hội những văn nghệ sĩ thứ thiệt cũng có mà kẻ ăn theo tiếng văn nghệ cũng nhiều.  Tới đây, anh đã từng được ông cho ăn nhậu bù khú đã đời cóc tía lắm phen.
..
Xe xích lô chạy thẳng vô sân hội như mọi khi nhưng quán vắng ngắt, bàn ghế được dọn dẹp trống huơ trống hoắc.  “Dẹp rồi à?  Thôi ra chỗ mô có bán bia thì đại ca cứ tấp vô”.  Bên ngoài khuôn viên hội, trên lề đường còn có một ngưới đàn bà trung niên bán muộn.  Khi thấy nhà thơ bước vô, người đàn bà cung kính cúi chào  “Thưa thầy”  Bà đon đả kéo ghế mời. “Ờ mô mà thưa thầy hay rứa hè?”  “Dạ, hồi trước con học Văn khoa trường Đại học Vạn Hạnh đó thầy.”  Đối với nhà thơ, hồi ức về thời gian dạy ở Đại học Vạn hạnh mơ hồ như rác duềnh lên trôi xuôi theo dòng nước còn đối với anh xích lô khi thấy người đàn bà lễ phép giữ lễ thầy trò chào con người với đống giẻ trên người thế kia thì nhìn nhà thơ với con mắt vừa ngưỡng mộ vừa ái ngại.
..
Vẫn ngồi trên xích lô, vách chân chữ ngũ, mày chai tao chai, nhà thơ nhai đậu phọng uống bia với anh xích lô.  Dù người đàn bà bán quán xép không chịu lấy tiền nhưng nhà thơ vẫn móc tiền trả và nói  “Trẫm không muốn nợ và không muốn mắc nợ.”  "Nói nợ là nợ tiền và mắc nợ là mắc nợ tình."  Nhà thơ phân biệt chữ nghĩa hay thật.
..
“Thôi mày về đi lo ba bữa Tết, sang năm gặp lại.”  Nhà thơ nói với anh xích lô sau khi dúi cho anh một nắm tiền chẳng biết là bao nhiêu.  Chân nam đá chân xiêu, nhà thơ đi bộ lên cầu Lê văn Sĩ.  Tay chống gậy với sợi xích kêu loảng xoảng theo bước chân đi.  Hai sợi xích ngày thường nhà thơ dẫn hai con chó, bây giờ chỉ còn sợi xích, không biết hai con chó đi đâu rồi.  Nải chuối quàng trên cổ, cái bị trên vai trông nhà thơ giống Bố Đãi hòa thượng quá!
..
Ngồi dưới hiên nhà bên kia đường đối diện cổng trường Đại học Sư phạm đầu cầu Lê văn Sĩ, trước đây là cơ ngơi của trường Đại học Vạn Hạnh, nhà thơ vừa đưa tay chỉ vô trường vừa lầm bầm chưởi rủa .
..
Những việc làm bất thường của nhà thơ đôi khi làm ông rước họa vào thân. Bị người bán hàng phụ tùng xe đạp đánh đá sưng mặt sưng mày vì lấy cái ghi-đông chơi trò lái xe, bị đám pê-đê đánh chảy máu đầu vì vào đám tang múa may quay cuồng và nhảy nhót với chúng. Có khi bị công an dẫn vô đồn vì nhảy điệu đười ươi thượng ngàn, huơ gậy điều khiển xe cộ lưu thông trên đường phố.  Khi vô đồn công an hay vô bịnh viện, người ta hỏi thân nhân là ai, khi nào nhà thơ cũng nói số điện thoại và số nhà của nương tử mẫu thân. Báo hại nương tử mẫu thân hốt hoảng một phen hộc tốc tới nơi lo chăm sóc cho nhà thơ tội nghiệp.
..
* *
Hiên nhà trước nhà thờ Vườn Xoài, đường Lê văn Sĩ.
..'
Ông đang chìm vào quá khứ.  Những ngày cuối năm đối với ông giống như những ngày cuối đời.  Những chuyện không theo thứ tự thời gian, trở lại như phim mà phần hồi tưởng lại sắc nét một nỗi sầu nhân gian và nhân thế.
..
Ông nhớ lại những tháng ngày sương khói xa xưa.  Ông sờ lên vết sẹo trên trán và mơhồ đâu đây tiếng cải vả của cha mẹ rồi người cha hầm hầm giận dữ ném ông trúng cây đinh thủng trán.  Nhớ tuổi thơ ông ở Duy xuyên xứ Quãng nam.  Nhớ vô vàn những ngày lang thang chăn dê trên vùng thung lũng đồi núi Trung Phước, nuôi dê để rong chơi với đàn dê thôi chứ không bán, không làm thịt.  Thương những con dê, ông đặt cho mỗi con một cái tên.  Nhớ những lạch nguồn, truông trảng.  Nhớ rừng sim tím ngát.  Nhớ vô cùng người vợ đẹp và hiền hậu mà quađời sớm cùng đứa bé sơ sinh.  Nhớ những bát sữa dê đem chưng lên cho vợ uống mỗi buổi sáng.  Tất cả đều trôi vào hư ảo, hư vô…
..
Những đứa bé vây quanh chòng ghẹo nhà thơ đã tản mác hết rồi.  Chỉ còn nhà thơ ngồi cô đơn dưới hiên nhà.  Một người đàn ông dáng tầm thước trong hẻm đi ra, tìm mua một bao thuốc lá.  Quanh xóm đó ai cũng biết cũng quen Ông giáo gàn. Trước đây, ông dạy các lớp Đệ nhất cấp trường Việt Anh ở Huế từ năm 1951 lận, sau này trường đổi tên thành trường Trung học Đệ nhất cấp Nguyễn Tri Phương.  Đi ngang trước mặt nhà thơ, ông dừng lại một chút, nhìn và suy nghĩ một chút rồi ông đến bên vổ nhẹ trên vai nhà thơ.  “Này,nhà thơ, vô nhà tui uống rượu không ?”.  Nhà thơ như sực tỉnh:  “ Đi mô?”  “Vô đây chút thôi, trong này.”  “ Đi thì đi.”
..
Ông giáo gàn là người tốt bụng, cục tính và có thói gia trưởng.  Ông ưa, ông làm đố vợ con hé răng bàn vô một tiếng.  Thấy ông giáo gàn chiều tối 30 tết rồi mà còn dẫn về một ông nhà thơ với đống giẽ rách trên người, vợ ông là một bà giáo, con ông đã gần tốt nghiệp đại học cũng đành rút lên trên lầu chuẩn bị bàn thờ và bàn phẩm vật cúng giao thừa, để phòng khách dưới tầng trệt cho ông với nhà thơ muốn làm chi thì làm.  Những tưởng ngồi chơi một chút rồi vế, ai ngờ hai người ngồi chơi tới sáng.
..
Ông giáo gàn đem ra một bộ pyjama đặt trước mặt nhà thơ:  “ Đi tắm đi rồi ra đây nhậu.”  Nhà thơ giẩy nẩy:  “Không, không tắm.”  Ông giáo kéo nhà thơ vào nhà tắm, lấy vòi sen xịt nước cho ướt áo quần, nhà thơ mới chịu cởi nùi giẻ rách ra tắm.
..
Mặc bộ đồ ngủ còn thơm mùi long não, xịt chút eau de cologne, nhà thơ thấy dễ chịu vô cùng.  Trong khi nhà thơ tắm táp, ông giáo gàn đã bày ra trên bàn ăn không biết cơ man nào là thức ăn và rượu ngoại.  Chủ nhân là người hiếu khách thái quá. “Rồi, muốn ăn chi cứ ăn, muốn uống chi cứ uống, cứ tha hồ.”  Ông giáo gàn mang hầu như tất cả thức ăn để dành trong tủ lạnh dùng dần mấy ngày tết ra đãi khách.
..
Câu chuyện giữa nhà thơ lang bạt với ông giáo gàn không đầu không đuôi.
..
“Này nhà thơ, răng mà giờ ni còn lang thang ngoài đường như rứa.”
..
“Rong chơi mút mùa, càn khôn túy lúy.  Đó là Đạo của tui.  Nói thật tình, ở nhờ nhà người ta, ba bữa Tết, đuổi mình đi thì người ta không nỡ, mình ở nhà vô ra ba bữa Tết cũng không tiện.  Thôi ra ngoài đường chơi với cóc nhái ểnh ương”
..
“Ngoài quê còn ai không ?
..
“Giật mình lúc chợt nghĩ ra 
Rằng toàn thân thuộc đã qua đời rồi!”
..
“Nghe nhà thơ nhiều mẫu thân nương tử lắm, mà họ mô rồi?”
..
“Thần tiên nhan sắc đẻ ra mẫu thân nương tử, nương tử mẫu thân đẻ ra thằng tui, thằng tui đẻ ra hết thơ rồi thẩn, thơ thẩn đẻ ra cóc nhái ểnh ương, châu chấu chuồn chuồn, châu chấu chuồn chuồn lại đẻ ra cái liên tồn, lá hoa cồn, tồn lưu, cồn lau cỏ lách.  Cái liên tồn lại đẻ ra thần tiên nhan sắc, cuộc tồn sinh tồn diệt mới tồn lưu.  Ra sông nằm ngũ rập rình, Mẫu thân Phùng Khánh đẻ mình ra sao?  Mẫu thân nương tử mô cũng giành nhau đẻ mình ra, Phùng Khánh, Kim Cương, Marilyn, Bardot ai cũng là nương tử, ai cũng là mẫu thân, rứa mới lạ chứ.”
..
“Mấy quyển sách nhà thơ viết trước đây thấy cũng hay đó chơ?"
..
“Thôi, đại ca ơi, sách vở ích gì cho buổi ấy, Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già, Xuân về ngày loạn còn lơ láo, Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ..”
..
Phong ba cuộc đời cứ dồn dập, càng ngày càng nhố nhế thêm ra, tủn mủn đầu độc thêm ra, thì ưu tư khắc khoải trở thành chuyện tầm phào, siêu thị, siêu tưởng, siêu triết, trở thành chuyện đỉ điếm.  Văn chương, văn nghệ trở thành chuyện bán cá ngoài chợ.  Nợ tang bồng vay trả trả vay trở thành chuyện phỉnh phờ con nít.  Lưu thủ đan tâm chiếu hản thanh ư?  Lưu thủ đan tâm trở thành chuyện tán gái đâm toang.  Chiếu hản thanh trở thành chiếu chăn mài cọ lầu xanh meo mốc…”
..
“Hạnh phúc nhất là lúc mô?”
..
“Trước năm 75 ,hồi đó tui ở chung phòng với thằng Thiên Thư trên lầu bốn trường Đại học Vạn Hạnh, hắn là thầy tu, mặc áo nâu sồng mà có con bồ Như Ngọc ở mô trên Đà lạt về thăm hắn, cô ấy dễ thương ghê.  Sướng nhất là khi cô vào nhà tắm, tui đi theo, tui nói với cô.  Cho coi một chút thôi cô ngồi xuống đây tưới cỏ cây đi, tui nằm coi.  Mát mẻ con mắt vậy mà, mai mốt cỏ trên mồ cũng mát theo.  Rứa mà cô thương tui, ngồi xuống mưa nguồn rớt hột trên sàn trong khi tui nằm trong bóng tối nhai gạo lứt muối mè nhìn mưa.  Đại ca nghĩ coi, ai hạnh phúc hơn tui.  Tui cũng từng ngỏ lời với mấy nương tử mẫu thân của tui là mai sau tôi có xuống suối vàng vẫn mong rằng các vị…sẽ ban ân huệ mưa móc sum suê, trên nấm mồ mọc cỏ, những giọt sương trần gian sẽ dỏ hằng ngày xuống đáy huyệt cô đơn của tui”.  Tui cũng từng nói với nương tử:  “Kim Cương nương tử ơi, nếu tại hạ một mai chết đi, nàng hãy mưa lên nấm mồ tại hạ.”
..
“Mấy lâu ni có chi vui ?”.
..
“Không buồn thì cũng không vui,
Buồn vui một nửa thì tui không màng.”
..
“Bình sinh nhà thơ yêu thương ai nhất?
..
"Nhất vợ nhì Trời, nên yêu thương bà Ninh nhất.  Thứ nhì là thương con.  Yêu thứ ba là những cô gái giang hồ. Giang hồ của tui là phường đỉ điếm hay không đỉ điếm cũng được miễn là những cô những bà có máu phiêu lãng phiêu bồng là được.  Quẳng gánh lo đi và rong chơi dzui dzẻ.  Rồi tui yêu vu vơ những đàn bà tình cờ gặp gỡ ngoài đường - thường là những phụ nữ da dẻ đen thui, ngồi im lìm bên vệ đường bán mua cái gì chẳng rõ."
..
“Nhà thơ làm thơ dễ như lấy đồ trong túi.  Thơ để làm gì và bàn luận thế nào về thơ?”
..
"Thơ để cho, thơ để tặng, để chơi chứ không để làm chi cả.  Thơ là cái gì không thể bàn tới, không thể dịch, diễn gì được. Người ta có thể diễn tả một trận mưa rào bằng lời thơ.  Thì có lẽ muốn diễn tả một bài thơ, người ta chỉ có thể phát động một trận mưa rào, hoặc một cơn gió thu.  Mà muốn thực hiện việc đó, thì ngoài việc làm thơ ra, con người không còn phép gì khác.  Thế có nghĩa là: muốn bàn tới thơ, diễn dịch thơ, người ta chỉ có thể làm một bài thơ khác.  Người xưa am hiểu sự đó, nên họ chỉ vịnh thơ,chứ không bao giờ điên rồ gì mà luận bàn về thơ.  Người đời nay trái lại, họ buộc phải luận thơ cho có mạch lạc luận lý.  Cái chỗ ngu si đó là điều bất khả tư nghị vậy."
...
-------------------------
...
Cứ như vậy, hỏi đáp, đáp hỏi giữa nhà thơ và ông giáo gàn cho tới khuya.  Bà giáo thỉnh thoảng đi xuống lầu gây ra vài tiếng động ý chừng nhắc khéo ông giáo gàn tiển khách sợ rằng ông khách điên khùng này ở lại đạp đất thì xui xẻo cả năm.  Ông giáo gàn chẳng để ý chi đến thời gian trôi qua và bà giáo chuẩn bị cúng giao thừa.
..
Chai rượu Henessy XO ông giáo gàn để dành trong tủ rượu từ trước 75,  hai người chén chú chén anh cho đến giọt cuối cùng thì nhà thơ cũng oắt cần câu túy lúy.  Ông giáo gàn còn đủ sức dìu nhà thơ đến nằm dài trên ghế nệm salon, còn ông giáo nằm trên ghế bố.  Cả hai làm một giấc quên đời.  Bà giáo cúng giao thừa xong, xuống coi lại cửa nẻo, lắc đầu ngán ngẩm cái ông chồng ngang không chịu được.
..
5 giờ sáng mồng một Tết.  Chuông nhà thờ Vườn xoài đổ từng hồi báo lễ sớm.  Ông giáo gàn thức dậy pha trà và chế cà phê, dọn ra bàn một cái bánh chưng cắt sẵn.  Chuẩn bị xong, ông đánh thức nhà thơ dậy.  Rửa mặt đánh răng qua loa, nhà thơ ra bàn ăn ngồi uống nước trà và cà phê ăn sáng mà không nói với nhau một lời nào.  Trong cái tỉnh lặng thiêng liêng của sáng mồng một Tết, nhà thơ cảm nhận sâu sắc cái tình lạ lùng của ông giáo trong cuộc tao phùng lạ lùng đêm 30 Tết vừa qua, cuộc tao phùng ngẫu nhiên, ngẫu nhỉ mà chén tương phùng mát dạ dường bao.
..
Nhà thơ tiện tay xé một tờ lịch đầu năm, lấy bút hí hoáy viết mấy câu lục bát chữ to và nghiêng ngã.
..
Uống xong ly rượu cuối cùng,
Bổng nhiên chợt nhớ đã từng đầu tiên,
Uống như uống nước ngọc tuyền,
Từ đầu tiên mộng tới phiền muộn sau,
Uống xong ly rượu cùng nhau,
Hẹn rằng mai sẽ quên nhau muôn đời.
..
* *
Bước ra trước cổng, cầm tay ông giáo gàn, nhà thơ trịnh trọng nói với ông giáo:
“Nói thật với Đại ca, Đại ca đừng giận.  Tui không biết Đại ca là ai nhưng tui biết chắc chắn một điều:  “Đại ca là người giàu nhất thế giới."
......
_________________________________________________________________
Lời thêm:
..
Truyện ni là hư cấu nhưng dựa trên những tình tiết thật.  Mong nhưng ngưới có liên quan lượng thứ nếu có điều khiếm khuyết ngoài ý muốn của tác giả.  Lời cuối khi chia tay Thầy Văn là nguyên văn lời nói của Bùi Giáng.
..
Nhân vật thật:
..
1. Nhà thơ: Bùi Giáng...
2. Ông giáo gàn: Thầy Văn, dạy Việt văn và Pháp văn trường Trung học Việt Anh, sau này là trường Trung học Đệ nhất cấp Nguyễn tri Phương, ở Huế.  Thầy dạy từ những năm đầu thập niên 50...
3. Bà giáo: Cô Bạch Hạc, dạy trường Nữ Trung học Đồng Khánh...
4. Mẫu thân Phùng Khánh: cách gọi của Bùi Giáng tôn xưng Ni sư Trí Hải...
5. Nương từ, mẫu thân Kim Cương: cách gọi của Bùi Giáng tôn xưng Nghệ sĩ Kim Cương...
6. Đạo diễn họ Lê: Ông Lê Trác, hảng phim Giải phóng..
7. Phan thị Như Ngọc: Tự truyện "Ba ngày với Bùi Giáng"
....
Lê Duy Đoàn (QH64)

Saturday, December 29, 2012

Giá Trị của Thời Gian

(nguồn: Internet)
...............
GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN
.
Ðể biết giá trị của một năm, hãy hỏi một sinh viên vừa thi trượt năm cuối
Ðể biết giá trị của một tháng hãy hỏi một người mẹ sanh em bé thiếu tháng.
Ðể biết giá trị của một tuần hãy hỏi chủ bút của một tuần báo
Ðể biết giá trị của một giờ, hãy hỏi những người yêu đang chờ đợi gặp nhau
Ðể biết giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa nhỡ chuyến tàu
Ðể biết giá trị của một giây, hãy hỏi người vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.
Ðể biết giá trị của một phần nghìn giây hãy hỏi người vừa nhận huy chương bạc trong cuộc thi Olympic.
.
Thời gian không chờ đợi ai. Hãy quí trọng từng giây phút bạn có. Bạn sẽ càng quý trọng thời gian hơn khi cùng chia sẻ với người khác.....
.
NGÀY HÔM NAY
.
Trong một tuần, có hai ngày ta không phải e ngại, sợ hãi hay lo âu. Ðó là:
.
Ngày Hôm Qua, với tất cả những lỗi lầm và lo lắng, với khuyết điểm và vấp ngã, với đau đớn và nhức nhối.
Ngày Hôm Qua đã qua đi vĩnh viễn khỏi tầm kiểm soát của ta.
Tất cả mọi thứ tiền bạc, của cải trên đời này không bao giờ quay trở lại vào Ngày Hôm Qua.
Từng việc ta đã làm đều là: "hạ thủ bất hoàn"
Không thể xóa đi một lời nói.
Ngày Hôm Qua đã ra đi mãi mãi.
.
Còn một ngày nữa mà ta không nên sợ hãi: Ngày Mai.
Với tất cả những tai ương và gánh nặng; những mơ ước cao xa và những thực thi khiêm tốn.
Ngày Mai mặt trời sẽ mọc, mọc cả trong ánh dương lộng lẫy hay sau tấm mặt nạ của đám mây đen.
Và ta vẫn chưa biết điều gì sẽ đến trong Ngày Mai.
.
Chỉ còn lại, Hôm Nay.
Ðó là ngày duy nhất, để ta có thể chiến đấu.  Ðó là lúc ta chất đầy thêm cho gánh nặng bất tận của Ngày Hôm Qua và Ngày Mai.
.

(sưu tầm).

Câu chuyện Bát Mì

Hoàng Ngọc Ấn (ĐK67, C2) sưu tầm
..


....
CÂU CHUYỆN BÁT MÌ
..
Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là “Câu chuyện bát mì”.

...
Chuyện xảy ra cách đây khoảng năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản. 
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. 
Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. 
Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. 
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân.
Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. 
Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời. 
- Xin mời ngồi! 
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói: 
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú. 
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây. 
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to: 
- Cho một bát mì. Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau.
 “Ngon quá” – thằng anh nói.
 - Mẹ, mẹ ăn thử đi – thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. 
Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán. 
- Cám ơn các vị ! 
Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói. 
....
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. 
Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. 
Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. 
Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ.
Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. 
Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái. 
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không? 
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi ! 
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp: 
- Cho một bát mì. 
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời: 
- Vâng, một bát mì! Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng: 
-Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không? 
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.  
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ : “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!

......
;;....
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. .
Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận.
Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ!
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.
....
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện.
Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả.
Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về.
Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”.
Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”.
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến.
Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không? -
Được chứ, mời ngồi bên này ! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”
- Vâng, hai bát mì. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi.
Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
 Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi -- đứa con lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết.  Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn.”  Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”....
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gia hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:
 - Cám ơn! Chúc mừng năm mới !
...
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi.
Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại.
Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.
“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”
Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe.
Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.
Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua. Lại một ngày 31/12 đến.
Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì.
Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên.
Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay.
Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống.
Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người.
Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai.
Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới.
Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn…
Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa.
Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa.
Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại.
Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?  
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc.
Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây.
Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:
- Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.
..
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt.
Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
 - Này, ông bà chủ, sao lại thế này?
Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát mì.
.. 
..
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng..
Có người nhận xét rằng : “Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt.”
Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế.
Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động...

(Hoàng Ngọc Ấn, C2 sưu tầm)......
.