Tuesday, November 24, 2009

Gia Chánh: Cách làm Cơm Âm Phủ

.
(Nguồn: Internet)
.
CÁCH LÀM CƠM ÂM PH
..
1--NGUYÊN LIỆU:
....
- 1 lon gạo
- Thịt nạc dăm : 0,1kg 
- Chả lụa : 0,1kg 
- Nem chua : 1 cây 
- Trứng vịt : 1 trái
- Dưa leo : 1 trái
- Tôm tươi : 0,1 kg
- Rau thơm : 0,1 kg
- Thịt ba rọi : 0,1 kg 
- Sả bằm : 0,05 kg
- Gia vị: Hành + tỏi + nước mắm + nước màu + ớt 
.
2--CÁCH LÀM:
.
Chuẩn bị:
.
+ Gạo hấp chín
+ Trứng tráng mỏng cuộn tròn cắt chỉ 
+ Tôm luộc chín, bóc vỏ, giã, sấy khô (tức là tôm chấy)
+ Chả lụa cắt sợi
+ Dưa leo thái khoanh tròn mỏng, bóp muối, vắt
+ Thịt ba rọi luộc, cắt sợi
+ Thịt nạc dăm thái mỏng, bản hơi lớn..
.........
Ướp gia vị:
.
+ Ướp vào thịt nạc dăm: 1M nước mắm + 2M đường vàng + 1M bột ngọt + 2M xả bằm + 1M nước màu + 2,5M dấu ăn + 1m xì dầu + 2M mè + một ít muối. Đem nướng.
+ Dưa leo sau khi đã vắt ráo thì ướp muối + đường + bột ngọt + tiêu + tỏi phi + nước cốt chanh. Trộn đều để dưa leo thấm gia vị.
..........
Trang trí: 
.
+ Lấy dĩa trắng lớn xếp chén cơm đã ép ở giữa. Để thịt ba rọi luộc, dưa leo, chả lụa, trứng, rau răm đối xứng. Thịt nướng, nem nướng để đối xứng. Rắc tôm chấy lên trên mặt cơm.
+ Ăn với nước mắm chua ngọt tỏi chanh đường........
..
(sưu tầm)
..
.(Nguồn: Internet)

Tuesday, October 13, 2009

Trên Đại Lộ Sri Ayutthaya

.
Mời quý anh chị và các bạn nghe bản nhạc: 
..
..
Thơ Trần Trung Đạo, nhạc Phan Ni Tấn, tiếng hát của ca sĩ Điền Nguyên (chiều thơ nhạc Toronto ngày 13-09-2009.).
THƠ TÔI
.
Xin đừng tiếc, thơ tôi màu tang tóc
Bởi cuộc đời nắng sớm với chiều mưa
Mười bốn tuổi tôi làm thơ nước mắt
Khóc quê hương trăn trở đã bao mùa
..
Thôi em nhé cũng xin đừng thương hại
Thơ thẩn gì, chỉ trách móc nhau thôi
Con nước cũ chẳng bao giờ trở lại
Để nghìn năm nghe dốc đá ngậm ngùi
..
Em như cánh sen hồng đang hé nở
Giữa ao bùn vẫn đục của đời tôi
Trong gần gũi đã có nghìn cách trở
Nợ gì nhau mà nắng bám lưng đồi
..
Xin đừng tiếc, thơ tôi buồn như thế
Chuyện đau lòng chẳng thể viết cho vui
Tôi chỉ vẽ cảnh đời tôi dâu bể
Dấu niềm đau trong chua chát tiếng cười
..
Xin đừng tiếc, thơ tôi là sương đọng
Sẽ tan dần khi đêm tối ra đi
Trong xa cách có nghe lời ai vọng
Vì sao băng chưa kịp ước mơ gì
..
Xin đừng tiếc, thơ tôi là kỷ vật
Của một thời thơ ấu rất đơn côi
Tôi là kẻ độc hành không quán trọ
Đời tục du vai áo bạc quen rồi
..
Xin đừng tiếc, thơ tôi lời sỏi đá
Một linh hồn khép kín tự trăm năm
Đừng cúi nhặt sẽ đau lòng biển cả
Đừng lăn đi mất dấu chỗ tôi nằm
..
Tôi làm thơ chẳng mong thành thi sĩ
Ngủ với trăng hay bạn với sông hồ
Thơ tôi đấy trái tim đầy máu rỉ
Sẽ muôn đời ở lại với hư vô.
..
thơ Trần Trung Đạo
.

(nguồn: trantrungdao.com).
MƯA
.
.

Friday, October 9, 2009

Hoa Phượng

..

....
..
Sau bài "VE SẦU", mời quý anh chị và các bạn đọc một bài viết khác viết về mùa hè của Tác giả Tuệ Chương Hoàng Long Hải.
.........
HOA PHƯỢNG
..
TÁC GIẢ: TUỆ CHƯƠNG HOÀNG LONG HẢI
..
Hoa phượng nở về mùa hè. Khi ve kêu thì cũng là lúc hoa phượng nở nên hai thứ nầy, ve và hoa phượng là biểu tượng của mùa hè. Cũng vì đặc tính đó, hoa phượng và ve sầu rất gần gủi với học sinh. Khi ve bắt đầu kêu và hoa phượng chớm nở trên cành là lúc bọn học trò chuẩn bị cho các kỳ thi và nghỉ hè.
Hồi trước, nền giáo dục Việt Nam chịu ảnh hưởng Pháp nên mỗi năm có rất nhiều kỳ thi: Thi tiểu học, thi trung học đệ nhất cấp, tú tài 1, tú tài 2. Ngoại trừ thi tiểu học, các kỳ thi khác được tổ chức hai lần trong một năm: đầu hè, cuối hè, nên học trò rất bận rộn. Khi nghe ve kêu, khi thấy hoa phượng nở là thấy lòng xao xuyến lẫn lo âu: Xao xuyến vì nghỉ hè, xa trường, xa thầy cô, xa bạn bè, lo âu vì thi cử đã gần kề. Những nỗi xao xuyến và lo âu ấy, dĩ nhiên, được thể hiện trong văn chương học trò; không những ở học trò mà ngay cả trong lòng những người đã bỏ trường học và bạn bè lại sau lưng.
....
Ở Huế, như tôi viết trong bài ve sầu, ve đã nhiều mà hoa phượng thì cũng không ít. Nếu có một ngày hè nào đó, dĩ nhiên vào mùa hè, đi ngang cầu Trường Tiền, nhìn ngược lên phía Tây, hướng chùa Linh Mụ, cồn Giã Viên, người ta bỗng thấy hoa phượng nở đỏ cả hai bờ sông Hương, bên phía Thương Bạc hay bên phía bệnh viện Huế cũng vậy. Dọc theo hai bờ sông, từ thời Tây còn đô hộ, Tây đã cho trồng hai hàng phượng. Cây phượng cao, cành lớn. Hoa phượng nở, trước khi phượng ra lá. Lá chỉ mọc đầy sau khi hoa phượng đã kết trái. Hoa phương đỏ như màu lửa, rực rỡ cả hai bờ sông, làm cho người ta phải chú ý, trầm trồ khen ngợi vì cái vẻ đẹp rực rỡ của nó.
...

Thursday, October 1, 2009

ĐÊM TÀN BẾN NGỰ

.ĐÊM TÀN BẾN NGỰ
..
NHẠC: DƯƠNG THIỆU TƯỚC
TIẾNG HÁT: NGOC HẠ
..

Sunday, September 27, 2009

Sự bình yên

..
...
SỰ BÌNH YÊN
..
Một vị hoàng đế treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẽ một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Lệnh vừa ban ra các danh họa trong nước đua nhau vẽ vô số bức tranh và thật công phu. Vị hoàng đế nhìn ngắm tất cả các bức tranh ấy và cuối cùng ông ta thích nhất hai bức tranh và phải chọn lấy một.
..
Một bức tranh là một mặt hồ yên ả, mặt hồ như là một tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh thẳm với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả triều đình đều cùng ngắm bức tranh và cho rằng đây là một bức tranh thật sự bình yên và hoàn hảo.
..
Bức tranh thứ hai cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi nầy đều trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút trên cao và kèm theo sấm chớp đang đánh xuống, bên vách núi là một dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông chẳng thật bình yên chút nào....
...
Nhưng sau khi nhìn ngắm thật lâu, vị hoàng đế thấy đàng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt là một con chim mẹ đang xây tổ, ở đó là dòng thác đang trút nước xuống một cách giận dữ điên cuồng, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình…. Bình yên thật sự….
 ....
Vị hoàng đế công bố quyết định:
Ta chấm bức tranh này ! Các khanh hãy nhìn xem: Sự bình yên không có nghĩa là một nơi yên lặng tuyệt đối hoặc không có tiếng ồn ào, không có khó khăn, không có cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở phong ba bão táp mà chúng ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh từ trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự của sự bình yên!
...
(chuyện thiền N T sưu tầm)
..........

Saturday, September 5, 2009

Song Song

(Ảnh: Internet)..
SONG SONG.
..
Có phải em ngày xưa không?
Tóc nồng hương mai
Mắt trong veo
Môi thơm kẹo ngọt.

.
Em của ngày xưa 
Nụ cười như pha lê 
Áo hoa guốc mộc dịu dàng 
.
Có phải em ngày xưa không .
Bàn tay thon vén tóc 
Tóc rơi bờ vai dịu mát ngọc ngà 
Em ngày xưa rạng ngời một thuở 
Như nắng về trên cao 

Có phải ta ngày xưa không 
Bềnh bồng thời trai trẻ 
Phím đàn vụng về hát tình ca 
Phách nhịp mơ hồ 
Cũng lao đao mối tình thơ dại 
Yêu em mà chẳng nói 
cứ ngại ngùng 


Em và ta một thời cỏ hoa 
Một thời mơ mộng 
Cứ như hai vệt nắng song song 
Sánh vai mà chẳng gặp 
để rồi 
chỉ còn là kỷ niệm . . .về nhau 
..
Tiểu Muội
..
NHỎ VĂN KHOA
..
..

Tuesday, August 18, 2009

Văn thơ computer

....
VĂN THƠ ...COMPUTER
..
Buồn . . đọc thơ . . .computer
Ơ hay . .buồn biết giả vờ bỏ đi.
.....
Click . .click . .click dòng thơ ghi
Cho nên buồn cũng nhu mì cảm thông
Đôi khi buồn . . .vui . .viễn vông
Computer phút trải lòng đấy thôi
Đọc thơ “net” vẫn bùi ngùi
Làm thơ “net” cũng là vui ấy mà
Lang thang nhưng chẳng xa nhà

Một nơi mà lại đọc xa , viết gần
Computer hóa bạn thân. . .
..
Tiểu Muội
(2009)
...

Sunday, August 16, 2009

Cành Phượng Đỏ - thơ Lệ Huyền

....
....
Cành Phượng Đỏ

Tháng tám, nắng Seattle vươn nhè nhẹ.
Mấy o học trò Đồng Khánh hẹn hò nhau.
Về nơi đây, ôi mừng rỡ biết bao,
Quên đi nhé, ưu phiền và thế sự.
....
Mi mi, tau tau, tìm về quá khứ,
Sống bên nhau, cùng ôn lại tuổi thơ,
Ríu rít hàn huyên câu chuyện học trò,
Cùng thổn thức những vui buồn cuộc sống...

Những người bạn từ lâu tôi mong nhớ,
Ôm choàng lấy nhau mà ngở trong mơ.
Quanh tôi, như tiếng nhạc, tiếng thơ.
Tóc đã bạc, nhưng tâm hồn vẫn trẻ, ..

Ánh mắt xinh xinh, nụ cười rạng rỡ,
Nắm tay nhau sống lại những ngày vui
Kỹ niệm này sẽ ở mãi trong tôi
Seattle ngát xanh tình bạn!
..
Tôi mơ đang đứng giữa sân trường Đồng Khánh,
Những chiếc áo xanh, những cành phượng đỏ..
Những cô học trò nho nhỏ tôi thương.
..
Lê thị Lệ Huyền, b7....
.

Saturday, July 18, 2009

Họa sĩ Lê Ký Thương

.
.L K T TỰ HỌA
.
....
MƠ MÌNH THÀNH HỌA SĨ
..
1.- Tháng mười, tiếng ểnh ương giục người gặt lúa. Cha lót ổ sau hè bên bụi chuối. Con từ nơi đó chào đời. Hương bưởi trong vườn phảng phất lưỡi dao tre. Bà mụ già run tay cắt rún. Giọt máu đầu đời con thấm sâu lòng đất ẩm. Biến thành những giấc mơ.

2.- Con lớn lên bằng nước cơm sôi và sữa mẹ thất thường. Ngày thôi nôi con cha mẹ nguyện cầu tám hướng bốn phương. Xin ơn Trên cho con chọn một nghề nhàn hạ. Chiếc nia bày những mẫu vật tượng trưng. Con toét miệng cười sung sướng chộp nắm xôi.
Nắm xôi tròn ôm trọn một giấc mơ con.

3.- Con thích rong chơi với những bạn chăn bò. Vô núi bẫy chim, ra đồng bắt dế.  Chơi những trò chơi trời cho dân dã. Có lần con được làm vua. Ngồi trên chiếc ngai vàng làm bằng đôi cánh tay của hai “đô lực sĩ”. Nhưng con không mơ mình là thiên tử. Con chỉ mơ luôn là “hoàng tử bé” của người lớn thôi.

4.- Hoàng tử bé thì rất thảnh thơi. Khi chán học i tờ hay tập tô theo nét chữ (bài học vỡ lòng cha dạy với hy vọng con mình lớn lên thành thầy thông thầy ký), con chạy ra đường ngồi trên trụ cây số trước nhà. Ngóng chờ cha mẹ cày thuê gặt mướn đồng xa mau về. Thương cha mẹ con mơ mình thành họa sĩ .

5.- Con thả giấc mơ lên bất cứ nơi nào có thể được. Với cục than trên tay, con biến mái nhà tranh thành tòa lâu đài, bữa cơm độn bắp khoai thành cao lương mỹ vị, chiếc áo lành cho cha, chiếc nón mới cho mẹ. tán đường cho các em, những giọt nước miếng thèm thuồng thành những cây kem... Con sung sướng thấy mình là ông Tiên... trong mơ.

6.- Con vẽ hoài, vẽ hoài những giấc mơ. Những giấc mơ không xa đời thực. Đầu đã bạc nhưng giấc mơ của con chưa hề thành hiện thực. Nên con cứ mơ hoài mơ hoài những giấc mơ.
..
L K T
..
.. ..
VÀI HÀNG VỀ HỌA SĨ LÊ KÝ THƯƠNG
.......
Họa sĩ Lê Ký Thương sinh năm 1947, tại Nha Trang. Năm 1959, anh bắt đầu học lớp căn bản về hội họa và cách dùng màu sắc với giáo sư Phan Quang Giật tại trường Trung Học Võ Tánh Nha Trang, sau đó tự học lấy một mình.
Năm 1974, lần đầu tiên triễn lãm tranh (One-man exhibition) tại Trung Tâm Văn Hóa Pháp_Đalat.
Từ năm 1975 cho đến nay, anh vẫn vẽ và đã nhiều lần triễn lãm tranh tại Saigòn, hoặc cá nhân (One-man exhibition) hoặc cùng với các hoạ sĩ khác như Thân Trọng Minh, Rừng, Hồ Thành, Trương Thìn v..v...
..
Ngoài hội họa ra, Lê Ký Thương còn sáng tác và dịch thuật. Sau đây là một vài trong số các tác phẩm của anh:
- Bếp Lửa Còn Thơm Mùi Bã Mía (Tập thơ, xuất bản trước 1975)
- Một Nỗi Đau Riêng (dịch "A Personal Matter" của Kenzaburo Oe, giải Nobel Văn chương 1994.)
- Phù Thủy Xứ Oz (dịch "The Wizard of Oz" của Frank Baum)...
- Tiếng Vạt Kêu Mưa (Tiểu thuyết, Ý Thức xuất bản 2012)
- v ...v ...
.
..
MỜI XEM TRANH LÊ KÝ THƯƠNG
.
...
..THỜI THƠ ẤU 1
..
..
THỜI THƠ ẤU 2
.....
..
...
..THỜI THƠ ẤU 4..
..
..
.THÔI NÔI
..
..
CÙNG VUI
..
..

..
MỪNG RỠ
..
..
...
..HOÀNG TỬ BÉ.
.....
...
..THẢ GIẤC MƠ
..
..
VAI DIỄN
..
......
PHÚT LINH CẦU
.

Thursday, July 9, 2009

Tỉnh giác về cái chết


TỈNH GIÁC VỀ CÁI CHẾT
.
(Trích trong BÀI GIẢNG của ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA)...
 ..
"Ngay trong khi đang dệt vải
Người ta đi đến chỗ kết thúc
Với những sợi chỉ mảnh đã được dệt xong
Cuộc đời của con người cũng như vậy...."
- Lời Phật Thích Ca.
....
-----------------------....
"Bạn cần phải chấp nhận rằng sự chết là điều tất yếu trong cuộc đời này. Đức Phật đã khẳng định rằng:
'một nơi không có sự chết, là nơi không có thật, không có trên hư không, không có trong biển cả, cũng không có cả trong núi rừng'.
Nếu chấp nhận rằng sự chết là một phần của đời sống thì khi cái chết đến gần, bạn sẽ có thể đối diện nó dễ dàng hơn." .
.....
"Tôi thường nghĩ về cuộc đời tối đa là một trăm năm của một đời người, mà so với tuổi thọ của trái đất này thì đời sống của con người có là bao....."
"Cuộc đời một trăm năm, phần đầu là trẻ thơ, phần cuối là tuổi già, thường giống như một con vật, chỉ có ăn và lăn ra ngủ. Khoảng giữa kéo dài vài chục năm có thể sống một cách có ý nghĩa.
Đức Phật nói: 'Nửa cuộc đời người ta ngủ. Mười năm sống trong tuổi thơ. Hai mươi năm sống trong tuổi già. Trong mươi năm còn lại, đau buồn, than thở và lo nghĩ, chiếm nhiều thời gian, và hàng trăm thứ bệnh tật lấy đi nhiều thời gian hơn nữa'
....
"Để làm cho cuộc đời có ý nghĩa, hãy vui vẻ chấp nhận tuổi già và cái chết như một phần của cuộc đời mình. "
......
"Chúng ta thấy những con người được xem là những nhân vật lớn, như các bậc vua chúa, xây những lâu đài và những tòa nhà cao ốc, chúng ta thấy rõ ràng trong tâm trí của họ cho rằng họ sẽ sống mãi trong cuộc đời này. Hậu quả của sự tự lừa dối này là có thêm đau khổ và thêm rắc rối cho nhiều người khác. ".
......
"Đối với những người không tin có đời sống tương lai, việc suy ngẫm về thực tại cũng có ích lợi và có tính khoa học. Vì con người, tâm trí cũng như tất cả những hiện tượng đều có nhân duyên khác cùng thay đổi trong từng phút giây, điều suy ngẫm này dẫn đến khả năng phát triển bản thân theo hướng tốt. Nếu đời sống này không bao giờ đổi thay thì chúng ta sẽ mãi mãi chịu sự khổ đau. Khi ta biết rằng vạn vật luôn biến đổi thì dù ta đang trải qua một giai đoạn rất khó khăn, ta vẫn có thể tìm thấy niềm an ủi trong sự hiểu biết rằng tình trạng đó sẽ không như vậy mãi mãi. Vì vậy không có việc gì phải tuyệt vọng." ......
...
"Nếu không nghĩ rằng mình có thể chết sớm, bạn sẽ rơi vào ảo tưởng thường tồn rằng “còn lâu mình mới chết” (I’ll die later on, later on). Khi đến lúc cuối cùng, dù có cố gắng thành tựu một điều giá trị nào đó, bạn sẽ không còn sức lực nữa.
......
"Nếu có ý thức mạnh về tính tất yếu và tính bất ngờ của cái chết thì bạn vận động được từ bên trong, giống như có một người bạn cảnh cáo mình vậy, “hãy cẩn thận, hãy thành tâm, một ngày nữa đã trôi qua” (Be careful, be earnest, another day is passing..)
.......
(Source: His Holiness Dalai Lama, Jeffrey Hopkins (2002) Advice on Dying and living a Better life, Atria Book, New York, USA.)..
......
N T sưu tầm