Saturday, April 26, 2014

Nhớ Liên Châu C1


..
..
FRIENDS

I am drawing a picture
My house is in it
A jagged yellow sun
hangs from the blue strip of sky
I am drawing a dog
His tail is wagging
He wants to be my dog

I am drawing
The sound of a train far off
I will scribble in some smoke
I might want to travel

Your house is in my picture
It is leaning across our street
I am putting in the word POW!
and electric zigzags
where our chimneys
almost touch

In this picture
I am waving from my window
You are running up our walk
A bird is flying off the edge
of the page, singing
Anything can happen
in pictures

I don't need to draw our faces
We will never forget
each other
.
.Barbara Esbensen (1925-1996)
....'
Mỹ-Vân (ĐK 67) sưu tầm
..
(để tưởng nhớ Liên-Châu, đệ Nhị C1)
....
...

Friday, April 25, 2014

Áo Lụa Vàng

ÁO LỤA VÀNG

...
...
100 ĐỒNG CAM THẢO
..
 Hồi còn ở Huế, một hôm tôi đi bổ* thuốc Bắc, thấy trong tiệm có một bà cỡ 60 tuổi đang ngồi bán hàng, cân đo từng vị thuốc từ những thẩu, chai, lọ... để trên các kệ kê sát tường, và có ba cậu bé cỡ 11, 12 tuổi đang mua thuốc, cậu bé đầu tiên nói:
- Bà bán cháu 100 đồng Cam Thảo.
Tội nghiệp, Cam Thảo bà để trên cao nên bà phải hì hà hì hục khiêng cái ghế lại, đứng lên, và nhón hết sức mới cực nhọc lấy cái hộp Cam Thảo xuống, cân đo đong đếm cho cậu nhỏ đủ 100 đồng, rồi bà lại hi hà hì hục khiêng cái hộp Cam Thảo trở lại, leo lên ghế, nhón chân, bỏ lại chỗ cũ.
Bán xong cho cậu thứ nhất mệt gần đứt hơi, bà quay sang ông nhóc thứ hai hỏi, nó đưa một ngón tay ra trả lời:
- Dạ, cháu cũng muốn mua 100 đồng Cam Thảo.
Bà chủ tiệm thuốc Bắc mặt đỏ tía tai, nhưng cố dằn được. Ai biểu không hỏi trước. Bà lại khiêng cái ghế chuẩn bị leo lên, bỗng nhớ tới đứa thứ ba, bà quay sang hỏi:
- Còn cháu ni? Cũng 100 đồng Cam Thảo nữa hả?
Thằng bé lắc đầu. Bà yên tâm leo ghế lấy Cam Thảo xuống bán như hồi nãy. Xong xuôi hết cho hai ông nhóc, bà mệt đừ cả người.
Tới phiên cậu bé khách hàng thứ ba, bà hỏi:
- Cháu muốn mua chi?
Nó giơ... hai ngón tay và nói:
- Bà bán cháu 200 đồng Cam Thảo.
Tới đây thì tôi nghe một cái RRRÂẦMM!..
..                                                                             
(N T st)
..
(*đi mua thuốc Bắc người Huế gọi là đi bổ thuốc.
.

...
..
(nh: Internet)

Wednesday, April 23, 2014

câu đố vui về bánh

....
..
bánh su-sê
...
.......
CÂU ĐỐ VUI VỀ CÁC LOẠI BÁNH
..
Cụ Chánh chủ nhà mang một khay bánh rán ra đãi cả làng. Bánh rán này do Cụ già B.95 chính gốc Bắc kỳ làm nên có hương vị rất Bắc Kỳ. Vỏ bánh giòn tan và nhân bánh bùi ngậy. Dân làng vừa ăn bánh vừa uống trà, hai món này đi với nhau ngon hết sức. Cụ Chánh lên tiếng: Nãy giờ chúng ta nghe các thứ chuyện mà toàn là chuyện nghiêm trang, bây giờ xin sang phần chuyện cười. Xin bồ chữ ODP phụ trách phần này nha. Cả làng vỗ tay. Ông ODP vừa cuời vừa nhìn mọi người: Chúng ta đang ăn bánh cho nên tôi xin lấy đề tài ‘Bánh’. Tôi xin đố mọi người mấy câu về tên bánh. Tôi xin đố 2 câu thơ mở đầu để làng nghe làm quen:
.. 
- Bánh gì ăn ít mà nhiều?
- Bánh gì cả thúng vẫn kêu chưa vừa?

Cụ B.95 đáp ngay: Câu 1 ‘Bánh gì ăn ít mà nhiều’ là bánh Đa, ‘Bánh gì cả thúng vẫn kêu chưa vừa’ là bánh Ít.
Ông ODP gật gù tỏ vẻ bái phục. Ông xin đố tiếp:

- Bánh gì nhọn tựa răng cưa?
- Bánh gì nên nghĩa sớm trưa vợ chồng?

Cả làng suy nghĩ một lúc lâu mà không ai nghĩ ra đáp số. Ông ODP bèn cười hì hì:

- ‘Bánh gì nhọn tựa răng cưa’ là bánh Gai, ‘Bánh gì nên nghĩa sớm trưa vợ chồng’ là bánh Phu thê!

Cả làng nghe xong ai cũng à lên một tiếng rồi gật gù cho là có lý.
Ông ODP thấy làng còn thích thú nên ông bảo thay vì đố từng đồng bánh, ông xin đố một rổ bánh như sau:

- Bánh gì trắng tựa như bông?
- Bánh gì ăn diện nghênh ngông với đời?
- Bánh gì nhỏ, gọi mập đùng?
- Bánh gì sống tại những vùng rong rêu?
- Bánh gì tra tấn đủ điều?
- Bánh gì cất rượu ra chiều nồng thơm?
- Bánh gì ăn cỏ ăn rơm?
- Bánh gì mà lại bọc trong che ngoài?

Nghe 8 câu đố một lúc thì cả làng ai cũng lắc đầu, ai cũng kêu vừa dài vừa khó. Ông ODP bảo khó gì đâu. Dễ mà. Này nha:

- Bánh gì trắng tựa như bông là bánh Dày.
- Bánh gì ăn diện nghênh ngông với đời là bánh Chưng.
- Bánh gì nhỏ, gọi mập đùng là bánh Ú.
- Bánh gì sống tại những vùng rong rêu là bánh Bèo.
- Bánh gì tra tấn đủ điều là bánh Hỏi.
- Bánh gì cất rượu ra chiều nồng thơm là bánh Men.
- Bánh gì ăn cỏ ăn rơm là bánh Bò.
- Bánh gì mà lại bọc trong che ngoài là bánh Bao.
...
Tác giả: Nhà văn Trà Lũ (Canada)
..
Mỹ-Vân (Vancouver) sưu tầm..
..
..
..................
...
...
...........................
.......

Tuesday, April 22, 2014

Nàng Tiên Cá

...
..NÀNG TIÊN CÁ  1
(tranh Lê Ký Thương)
..
NÀNG TIÊN CÁ
..
NGUYÊN TÁC: SELMA LAGERLOF (1858-1940) - NỮ VĂN SĨ THỤY ĐIỂN, GIẢI NOBEL.
NGƯỜI DỊCH: LÊ KÝ THƯƠNG 

Một hôm anh ngư dân sống trên đảo Liding, cách xa Salt Fiord, chèo thuyền đến hồ Lake Maler, vì mải mê đánh cá quên cả thời gian quay thuyền về nhà. Lúc bấy giờ trời đã tối, điều tốt nhất anh có thể làm là neo thuyền trên một đảo nhỏ và chờ đêm xuống, và ánh trăng sẽ hiện ra.

Cuối hè, khí trời ấm áp. Anh đẩy thuyền lên bờ, nằm cạnh thuyền, đầu kê lên một phiến đá rồi ngủ thiếp. Khi anh thức giấc, trăng đã lên tự lúc nào, sáng rực như ban ngày.

Anh vùng dậy, định đẩy thuyền xuống nước thì thấy trên dòng nước một mảng màu đen lóm đóm trắng đang di chuyển. Một đàn hải cẩu bơi nhanh về phía đảo. Khi thấy chúng trườn lên bờ, anh cuối xuống cầm lấy cái xiên luôn mang theo trên thuyền. Nhưng lúc đứng lên, anh chẳng thấy con hải cẩu nào, thay vào đó, đứng trên bãi cát là một bầy tiên trẻ đẹp mê hồn, mặc váy sa-tanh dài màu xanh lục, đầu đội vương miện ngọc trai. Anh ngư dân hiểu rằng đó là những nàng tiên cá, sống trên các đảo đá xa, đã ngụy trang thành những những con hải cẩu, bơi đến hòn đảo xanh tươi này để thưởng ngoạn ánh trăng đêm.

Anh cẩn thận để cái xiên xuống thuyền, và khi những nàng tiên cá xinh đẹp kia đang vui chơi trên đảo, anh lén theo họ để quan sát. Anh đã nghe kể rằng những nàng tiên cá đẹp và quyến rũ đến nỗi không một ai trông thấy họ mà không bị mê hoặc. Quả điều này không ngoa.

Anh đứng dưới bóng cây nhìn họ nhảy múa một hồi rồi bước xuống bờ biển, nhặt lấy một tấm da hải cẩu ở gần đó rồi giấu dưới một phiến đá. Sau đó, anh trở lại mạn thuyền và giả vờ ngủ.

Chẳng mấy chốc, anh nhìn thấy những nàng tiên cá xinh đẹp chạy xuống bờ cát để mặc những chiếc áo da hải cẩu của họ. Thoạt đầu, tất cả đều vui đùa ca hát, nhưng đến khi biết một trong những người bạn đồng hội đồng thuyền của họ không tìm thấy chiếc áo da của mình, họ lại khóc lóc than van. Mọi người đều chạy ngược chạy xuôi đi tìm chiếc áo da cho bạn, nhưng chẳng thấy tung tích gì. Lúc bấy giờ, họ nhận ra trời sắp sáng, không thể nán lại lâu hơn, tất cả đều nhảy xuống nước và bơi đi, để lại người đẹp mất áo ngồi trên bờ than khóc.
Anh ngư dân cảm thấy buồn thương cho nàng, dĩ nhiên rồi, nhưng anh ta vẫn ép mình nằm yên chờ sáng. Sau đó, anh đứng lên, đẩy thuyền xuống nước, rồi bước đến chỗ nàng ngồi, giả vờ như tình cờ trông thấy nàng trước khi nâng mái chèo bơi đi.

 “Cô là ai?” anh lên tiếng. “Cô bị đắm tàu phải không?”

Nàng chạy đến bên anh và hỏi anh có thấy mảnh áo da của mình ở đâu không. Anh làm bộ chẳng hiểu nàng đang nói gì. Nàng lại ngồi xuống và khóc. Lúc này anh quyết định đưa nàng xuống thuyền. “Hãy về nhà tôi,” anh nói. “Mẹ tôi chăm sóc cô. Cô không thể sống trên hòn đảo này, vì ở đây chẳng có thức ăn mà cũng chẳng có chỗ trú thân!”. Giọng anh thuyết phục đến nỗi nàng phải bước theo anh xuống thuyền.

Cả hai mẹ con chàng ngư dân đều tử tế với nàng tiên cá đáng thương, và dường như nàng đã tìm thấy hạnh phúc khi sống chung với họ. Càng ngày nàng càng mãn nguyện với cuộc sống ở đây, luôn luôn đỡ đần công việc với mẹ chàng ngư dân, hiếu thảo như những người con gái sống trên đảo, chỉ có điều nàng đẹp hơn họ nhiều. Một hôm, anh ngư dân ngỏ ý kết hôn với nàng. Nàng không từ chối, đồng ý ngay.

Lễ cưới được chuẩn bị. Nàng tiên cá ăn mặc như cô dâu trong bộ váy màu xanh lục và đội chiếc vương miện ngọc trai sáng lung linh giống như lần đầu tiên anh thấy nàng trên đảo. Lúc đó, trên hòn đảo này chẳng có nhà thờ mà cũng không có linh mục, vì vậy họ cùng nhau xuống thuyền chèo đến ngôi nhà thờ gần đó để làm lễ cưới.

Anh ngư dân cùng nàng tiên cá và mẹ đi trên chiếc thuyền của anh. Anh chèo nhanh đến nỗi bỏ xa những chiếc thuyền khác. Khi anh nhìn ra hòn đảo nhỏ, nơi anh gặp nàng lần đầu, anh không khỏi bật cười.

     “Anh cười gì vậy?” Nàng hỏi.

     “Ồ, anh đang nghĩ đến cái đêm mà anh giấu tấm da hải cẩu của em”, anh ngư dân  trả lời vì anh tin chắc rằng đến lúc này mình không cần dấu diếm điều gì với nàng nữa.

     “Anh nói sao?”, nàng ngạc nhiên hỏi. “Em nghĩ chắc đêm qua anh đã có một giấc mơ khác thường”.

 “Nếu anh cho em thấy tấm da hải cẩu của em có thể em sẽ tin anh”, anh ngư dân cười, nhanh chóng quay mũi thuyền về phía đảo nhỏ.      

 Họ bước lên bờ và anh lấy tấm da giấu dưới phiến đá lên.

Trong nháy mắt, nàng tiên cá nhìn tấm da hải cẩu rồi chụp lấy và trồng lên đầu. Tấm da bó sát người nàng, như đã tìm lại được sinh khí, và bất thình lình nàng phóng mình xuống dòng nước.

Chú rể thấy nàng bơi ra xa vội lao theo, nhưng không thể đuổi kịp. Khi biết không cách nào để bắt nàng quay lại, trong nỗi thất vọng, anh chụp cây xiên phóng đi. Kết quả nằm ngoài dự tính của anh, nàng tiên cá đáng thương hét lên một tiếng thảm khốc, rồi chìm sâu trong lòng nước.

Anh ngư dân đứng trên bờ chờ nàng hiện lên lại. Anh nhìn thấy làn nước quanh mình khoác một màu phơn phớt sáng, mang một vẻ đẹp mà trước đó anh chưa từng thấy. Một màu hồng phấn lung linh như màu ruột sò.

Khi làn nước lấp lánh vỗ vào bờ, anh ngư dân nghĩ rằng nó cũng được biến chuyển, bắt đầu đơm hoa và thoang thoảng hương thơm. Một chút ánh sáng nhẹ nhàng lan tỏa trên những đóa hoa và mang một vẻ đẹp mà trước đó chưa hề có.

Anh hiểu rằng tất cả những điều này chỉ là lẽ vô thường. Với những nàng tiên cá cũng vậy: kẻ nào đã được ngắm nhìn họ đều phải công nhận rằng họ tuyệt đẹp, và chính dòng máu của nàng tiên cá kia đã hòa quyện trong nước thấm đẫm bãi bờ, đã khiến cho vẻ đẹp được nhân đôi. Tất cả những ai gặp họ, yêu họ, và thương cảm cho họ đều biết rằng đều phải biết rằng đây là di sản từ nàng tiên cá để lại.

LÊ KÝ THƯƠNG dịch
..
....
(Tranh L K T).
.....
................
..
...
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sunday, April 20, 2014

Những "bà mụ" nổi tiếng của Huế

.
(Ảnh: Internet)
...
NHỮNG "BÀ MỤ" NỔI TIẾNG CỦA HUẾ TÔI

Huế, mẹ của cha mình được gọi là mệ nội, mẹ sinh ra mẹ mình được gọi là mệ ngoại. Em hay chị gái của mệ mình được gọi là mụ. Trong Hoàng tộc, con trai hay con gái thuộc dòng vua đều gọi là Mệ như Mệ Vững là tên của vua Bảo Đại, Mệ Mến là tên của vua Hiệp Hòa. Sở dĩ đàn ông con trai mà gọi là mệ là do truyền thống mê tín, cho rằng ma quỷ thường bắt hồn con trai mà tha cho con gái nên mới thay đổi giới tính dù chỉ là bằng cách xưng hô. Con cái của các Mệ được gọi là Mụ.
Lần hồi, cách xưng hô này không còn nữa. Trong đời sống dân dã, từ Mụ dùng để chỉ những bà già cao tuổi hoặc giới bình dân như mụ bán rau, mụ bán cá, mụ ăn xin...

Lắm mụ đã nổi tiếng một thời ở Huế, không do tài hoa hay đức độ, chỉ cần nấu bún bò ngon cũng đủ cho cả Huế nhắc nhở như "Bún bò mụ Rớt", bán thuốc Cẩm Lệ ngon cũng đủ lưu danh hậu thế như "Thuốc lá mụ Cửu Ới", hoặc chỉ cần to béo, đẫy đà khác người như Mụ Liếc cũng được nhiều người biết đến.
...
Mụ Cửu Ới
....
Chắc tên là Ái nhưng người ta đọc trại là Ới - là chủ một của tiệm bán thuốc lá Cẩm Lệ ngon nổi tiếng trước năm 1960. Hầu hết dân Thừa Thiên đều hút thuốc của mụ pha chế, ngay dân các tỉnh lân cận như Quảng Trị, Quảng Nam cũng gởi mua cho được thuốc này.
Có điều buồn cười: thuốc lá Cẩm Lệ lại do làng Cẩm Lệ thuộc tỉnh Quảng Nam sản xuất, đưa ra Huế. Không hiểu mụ Cửu Ới phù phép làm sao mà thuốc của mụ đã khiến người ta ghiền như ghiền ma túy. Các o gái Huế thuộc "đợt sống mới" rất sợ mùi gắt của thuốc này nhưng o nào cũng biết mặt mụ Cửu Ới vì họ thường bị mẹ sai đi mua thuốc Cẩm Lệ, o nào tắc trách mua thuốc ở hàng khác thế nào cũng bị "mạ rầy".
Thuốc Cẩm Lệ được tước cọng, phơi khô; cọng lá thuốc được sắc lên như sắc thuốc Bắc xong tưới lên lá thuốc. Lá thuốc trở thành màu đen, được cuộn lại thành những cuộn tròn như xúc xích. Có thợ chuyên môn dùng dao bầu thái lá thuốc thành từng lát mỏng, đựng trong lá chuối tươi và giữ trong những bao thuốc làm bằng bẹ chuối cho thuốc khỏi khô. Người Huế không vấn thuốc Cẩm Lệ như các bà con trong Nam quấn thuốc Rê Gò Vấp. Họ vấn theo kiểu sâu kèn, đầu to đầu nhỏ trông có vẻ mảnh mai, thanh cảnh.
Nhất là vấn thuốc để cúng ông bà, đặt lên cơi đồng cùng với cau trầu thì điếu thuốc lại càng được chăm chút hơn. Thuốc vấn bằng giấy quyến (giấy quyến được rọc và bán từng dung). Đuôi điếu thuốc có chỗ gập lại, khi hút thì dùng răng cắn chỗ gập này phun đi rồi mới hút. Hút xong, còn cái tàn thì dán ngay lên cột nhà hay vách tường, khi nào thiếu thuốc, chưa mua kịp thì gỡ tàn ra hút lại.
Mụ Cửu Ới không còn nữa nhưng tiếng tăm thuốc lá của mụ Cửu Ới vẫn còn vì có một thời, dễ đến nửa thế kỷ, thuốc Cẩm Lệ đã gắn bó với rất nhiều gia đình người Huế...
..
Mụ Liếc
Mụ chi vóc dáng đẫy đà
Khuôn trăng đầy đặn thịt thà nở nang
Ăn làm răng, nói làm răng
Xích lô sợ chạy, đò ngang sợ chìm
..
Đó là câu đố của những người Huế tha hương, khi nhớ về quê xưa, nhắc nhở đến những nhân vật nổi tiếng của quê mình. Câu này xuất hiện năm 1998, trong Đặc san Quốc Học - Đồng Khánh xuất bản ở Nam California (Mỹ), và đã được Bảo Thái giải đáp như sau:

Mụ Liếc vóc dáng đẫy đà
Nặng gần hai tạ ngó mà sướng ghê
Phần trên, phần dưới đề huề
Ngồi xe, xe xẹp; ngồi ghe, ghe chìm...
....
Mụ Liếc nổi tiếng vào các thập niên 50-60 với dáng người to béo, phì nộn quá khổ.Có lẽ mụ là người đàn bà nặng nhất Huế, không có người thứ hai. Nếu có người thứ hai thì mọi người đã biết. Mụ làm nghề thầu bến đò Thừa Phủ, chuyên ngồi trên bến để thâu tiền, không dám xuống đò vì sợ đò... chìm. Mỗi lần về nhà bằng xích lô, mụ phải trả thêm tiền vì anh phu xích lô phải vất vả lắm mới dịch chuyển được tấm thân hai tạ của mụ.
...
Bún bò mụ Rớc
..
Có người viết là Rớt, viết cách này đọc lên theo giọng Bắc thì không diễn đúng tên của mụ, phải phát âm theo giọng Huế, gọi cho đúng tên của người bán bún bò nổi tiếng ở Ngự Viên - Gia Hội. Hầu như người Huế ai cũng đã hơn một lần ăn bún bò mụ Rớc, nếu không ghiền mà ăn hoài thì cũng ăn một hai lần cho biết. Tô bún bò đúng tiêu chuẩn Huế: nước ngọt, cay vừa, có mùi ruốc, thịt bò chín mềm, giò heo giòn rụm, không thêm rau ráng, giá sống, chỉ rắc một nhúm hành hoa. Đi xa Huế, khi thèm bún bò, lại nhớ đến bún bò mụ Rớc, cho nên lại có thơ:

Mụ chi nổi tiếng ầm ầm
Chưa đi đã té, chưa cầm đã rơi
Ngày nay mụ đã qua đời
Mà trong thiên hạ lắm người mượn tên
Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh
Mấy ai bắt chước nấu nêm cho bằng.
......
Mụ Rớt nổi tiếng ầm ầm
Ngự Viên - Gia Hội ai lầm được tên
Tiếc thay phần số không bền
Chu du tiên cảnh sống miền Thiên Thai
Thế gian thương mụ nhiều tài
Bún bò tên mụ ăn hoài chẳng no.
.
Sau 1975, mụ Rớc vào Sài Gòn, mở quán bún bò ở chợ Tân Định, treo bảng là Bún bò O Rớt. Từ mụ đã đổi thành o nên bún bò dường như cũng bớt phần ngon. Cứ giữ nguyên từ mụ có xấu xa gì đâu! Nghe càng thêm thân mật. Khi anh em, bà con rủ nhau đi ăn "bún bò mụ Rớc" là rủ nhau tìm về với kỷ niệm, phong vị, màu sắc của quê hương. Bây giờ hậu duệ của mụ Rớc vẫn hành nghề ở khu Lê Văn Sỹ - Trần Quang Diệu. Nhiều tiệm bún bò cũng mượn danh "O Rớt" nhưng xem ra phải ăn đúng tô bún bò do chính tay mụ Rớt múc, một buổi chiều lành lạnh, trong quán Gia Hội thì mới cảm thấy trọn vẹn cái ngon.
..

..........
....
 ...
BỔ TÚC THÊM:

.Nhân nói chuyện các bà Mụ, thì xin bổ sung 3 Mụ nữa cũng có thương hiệu ở Huế.
...
1. Mụ Cai: bán bánh lọc đuờng Chi Lăng. Bánh lọc bắt cái nhỏ, vừa ăn vừa chờ hấp vì 1 mẻ rất ít. Không biết chừ còn sống không.
..
2. Mụ Kéo: Bán bún bò ở đường Bạch Đằng, nhiều người bảo là gánh này còn giữ chút Bún Huế, Mụ này mới nổi và đang lên. Khách ăn phải tự mang tô đến để mua
..
3. Mụ Đợi: bán bánh canh, đang lên, khách muốn ăn phải đợi. Vào thời buổi fastfood, ở Châu Âu thương hiệu QUICK (hamburger) nổi tiếng thì ở Huế "Madame Wait" cũng được recommend ngang tầm các nhà hàng cao cấp khác. Mời xem bài đính kèm về ẩm thực Huế sau đây:
...
.
Bánh Canh Mụ Đợi
....
Dọc theo ngã đường Huỳnh Thúc Kháng – Bao Vinh, con đường này khá dài, đến gần cầu Bao Vinh, rẽ vào một lối hẻm nhỏ phía tay phải, là quán bánh canh Bà Đợi. Bánh canh bà Đợi (hay mụ Đợi) vốn nguyên thủy ban đầu nằm ở kiệt 40 đường Đào Duy Anh. Quán không bảng hiệu, thế nhưng suốt gần 30 năm tồn tại, quán là nơi dừng chân của đông đảo thực khách yêu thích món ăn xứ Huế.
Vậy cái đặc điểm nào của món ăn này đã thu hút khách ẩm thực thế kia?
...
Quán bánh canh này không như những quán bánh canh khác, bởi vì nó được nấu riêng cho từng khách. Khi khách đến mới bắt đầu nấu nước và thả bột, lấy chả, bóc tôm để đảm bảo cho món ăn luôn tươi nóng và thơm ngon. Vì thế thời gian chế biến rất lâu, có khi phải đợi hơn 20 phút, còn khi đông khách thì không biết phải đợi đến bao giờ. Chính vì cái đặc trưng đó nên cái tên "Đợi" được hình thành và được truyền miệng từ người này đến người khác, cuối cùng nó trở thành thương hiệu "Bánh canh bà Đợi" nổi tiếng mà ai cũng biết.
Điểm nữa là bột, bột bánh canh bà Đợi được pha chế theo bí quyết gia truyền riêng, nên khi ăn nó không dẻo như bột lọc, không mềm như bột gạo mà dai dai, ăn mãi vẫn không có cảm giác ớn. Một tô chỉ có mấy sợi thôi, phong cách Huế là ăn lấy hương lấy hoa, không ăn no. Do đó nếu thấy ngon, muốn ăn thêm thì phải kêu thêm một vài tô nữa. Do vậy, để khỏi phải "đợi" nhiều lần, khi vào bạn nên gọi một lần vài tô hoặc khi vừa đưa ra thì gọi ngay luôn cho lượt sau.
Điểm khác biệt nữa của món ăn này là muốn thưởng thức nó thật ngon và đúng hương vị thì mỗi thực khách tự mình phải thật chi ly trong vấn đề thêm gia vị. Bởi vì tô bánh canh người ta bưng ra cho bạn chưa hề được nêm gia vị.  Màu nước dùng trong veo, thoang thoảng một mùi hương đặc trưng, rất nhẹ và không đậm, chả và tôm tươi thơm phức. Tôm chỉ bóc vỏ rồi để nguyên con, chả quết làm sẵn lúc nào ăn thì mới cho vào nồi rồi múc ra tô ngay nên nó không mất vị ngọt của tôm hay chả. Tô bánh canh bốc hơi nghi ngút tạo cảm giác hưng phấn đến lạ. Trước mặt thực khách là 1 chén muối, bột ngọt, tiêu, tương ớt, 1 dĩa hành ngò và tất cả những gì bạn phải làm là nêm gia vị sao cho hợp với khẩu vị của từng người.
Cho đến nay thì "Bánh canh bà Đợi" đã được rất nhiều người biết đến. Và để khách hàng không phải đợi lâu, cũng như khỏi phải mày mò đi tìm cái quán nhỏ ngoằn ngoèo trong hẻm nhỏ một cách vất vả,  thương hiệu "bánh canh bà Đợi" đã mở thêm 2 chi nhánh lớn hơn, khang trang hơn tại Huế...
.
(Hoàng Ngọc Ấn C2 sưu tầm)

Wednesday, April 9, 2014

Bạch Lan: vài hàng tâm sự

Thư Bạch Lan
.....
...
VÀI HÀNG TÂM SỰ KỶ NIỆM 100 NGÀY CHỊ HÀ THANH TỪ GIÃ CHỐN TA BÀ
BẠN THÂN MẾN,
..
Bạch Lan xin chân thành cám ơn các bạn xa gần quen hay không quen biết, những lời chia buồn về chị mình, chị Hà Thanh, khi chị ra đi đầu năm 2014.

Hôm nay đã 100 ngày chị ra đi. B L xin cám ơn những lời chia sẻ nỗi mất mát của B L nói riêng và gia đình Trần Kiêm nói chung. 
Chị mình được nhiều người thương mến mà mình không ngờ, những ngày chị mới mất, E-mail tràn ngập lời chia buồn từ trong nước và ngoài nước, chưa kề điện thoại reo từng phút...
Khi nghe chị ra đi vào cõi vĩnh hằng, các thân hu, bạn bè đã tổ chức cầu nguyện cho chị được siêu thoát hằng ngày, hằng tuần, rồi 49 ngày, và hôm nay 100 ngày.

B
ạch Lan xin đại diện gia đình chân thành cám ơn một lần nữa.
..
Lúc đầu nghe chị hát mình không ngăn được những giọt nước mắt, nhưng rồi tự nhủ thầm may mà còn nghe được tiếng chị hát mà mình có cảm giác như chị đang hát bên cạnh mình .
Nhớ những năm chị còn khoẻ, thường hay về Cali. ở với mình, Ngày ngày chị cứ ôm cái đàn guitar hát, khi thì ngồi trên gường, khi thì dưới giàn hoa ngoài vườn,...mình thì ngồi lắng nghe, có khi hát theo, có khi phê  bình khen ngợi giòng nhạc của nhạc sỹ nào đó lên xuống dịu dàng, hay lời ca đi theo hoà hợp v..v...,  khiến người nghe thấy tim vui như muốn v.... vừa  hát vừa nhìn nhau cười vui, hạnh phúc...
Âm nhạc là một trong những niềm vui chính trong tuồi thơ của chị em mình.

Nhớ những ngày x
ưa còn ờ Huế, trong căn nhà bên bờ sông Bến Ngự, ngày ngày được nghe chị ôm đàn guitar tập hát, các em vây quanh chị hát theo.

Cũng nhớ những đêm trăng rằm, vào mùa hè mấy chị em cùng nhau leo lên 2 chiếc tể (loại  thuyền hẹp, dài gần 10 m) chèo ra sông Hương, chị Hà Thanh ôm đàn hát những bài ca tụng về trăng như Chú Cuội già, Trăng Mường Luôn v..v
Mình và bà chị Thúy Vy thường hay đùa với chị Hà Thanh bằng cách rủ  nhau lật thuyền đ chị Hà bị rớt xuống nước lội chơi, mình ở sau lưng chị phụ trách cầm cây đàn guitar đưa cao khi mặt nước rồi bơi tới thuyền không bị lật úp gởi cây đàn ở đó....Chị  Phương Thảo dùng chèo đưa cho chị Hà nắm 1 đầu kéo về thuyền chị Thảo.  Thế là mình và chị Vy, chi Như, em Hoàng Mai rảnh tay hò dô ta lật thuyển tr lại, tát nước, chèo về nhà. 
Đó là kỷ niệm những ngày còn ở Huế khi chị đang cọng tác với đài phát thanh địa phương.

Ôi k
 niệm trôi qua đã hơn nửa thế kỷ rồi đó mà mình ng như mới hôm nào!

Giờ đây, chị Hà đang ở trên kia, không còn chèo đò trên sông Hương xứ Huế thân yêu, chị cũng không còn ch
èo trên Giòng Sông Xanh  thành Vienne, mà chị đang chèo trên Giòng Sông Trăng Tịnh Độ, đang nhìn những người thương yêu chị cười vui hẹn ngày gặp lại....
..
(Viết tại Calif. nhân 100 ngày chị Hà Thanh vĩnh biệt cõi Ta Bà)
..
B L.

Tuesday, April 1, 2014

Lời Mẹ dặn

..
LỜI MẸ DẶN..
Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc:
- Con ơi! trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
 Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
- Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
 Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là loài vẹt nhỏ.
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời
In lên vết son đỏ chói.
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
.
(1957)..
Tác giả: Phùng Quán (1932- 1995)
.
..
......