Friday, June 25, 2010

Bạch Lan tường trình Hội ngộ 2010

....VĂN NGHỆ HỘI NGỘ QH 61-64 VÀ ĐỒNG KHÁNH ....
..
(Ngày 17- 06 - 2010)
....
.....
...
Hợp ca Cô Gái Việt (Đồng Khánh 67)
....
....
..
.................
Hợp ca mở màn Cali Bạn Ơi của nhóm QH 61-64
.....
..
 .....
..
Hợp ca Đàn Chim Tha Phương của 2 nhóm ĐK70 và ĐK73..
.....
...

......
BẠCH LAN TƯỜNG TRÌNH HỘI NGỘ
.....
Cô Tiểu Bích thương mến,
..
Quả là chúng em, toàn nhóm ĐK 60-67 rất tiếc không có cô tham dự để cùng hát, cùng lên sân khấu cô cô, trò trò bên nhau.
......
Tối hội ngộ QH-DK vào thứ năm tuần trước, nhóm 67 có tham gia văn nghệ với màn hợp ca “Cô Gái Việt”, mặc đồng phục như "Paris by Day". May quá, kỳ này nhờ vải thun che thân hình nên bỗng nhiên các bạn ai cũng có eo đàng hoàng.
Qua màn trình diễn vũ khúc "Bài Thơ Huế". Mỗi đứa đều có cánh bướm màu hồng, ai ngờ khi đưa tay lên để bướm bay thì MH mất bình tĩnh ôm eo Bích Hà, ôm chặt luôn cánh bướm khiến Hà không đưa tay lên cao được vì sợ rách cánh bướm.
Hai màn trình diễn của nhóm DK 67 được khen ngợi vì áo quần trông chớp chớp như những ca sĩ thứ thiệt. Chương trình văn nghệ quá tải vì nhiều nhân tài, ai ai cũng mệt muốn về để sửa soạn lên tàu vào ngày mai.
..
Trưa thứ sáu lên du thuyền, nhóm 67 ham ăn lunch free nên lên tàu rất sớm, lấy vốn lui đó cô. Đứa nào đứa nấy đều gặp nhau ở quán ăn, all you can eat, được gọi cái tên nghe rất kêu Paris Restaurant.
...
Nhóm 67 tụi em gồm có Mộng Hoa người đẹp Tiên Nộn, vừa là model của 67, Hồng Phước, Bạch Lan, Thanh, Tuyết Nhạn, Tuyết Hoa là dân local ở Quận Cam. Xứ cao bồi có 3 nhân vật: Thúc Anh, Của Quý, cái tên mới thay vì tên cha mẹ đặt ra hồi còn là học trò ĐK mà cô thường gọi Cửu Quý, nay là Của Quý, cùng Phương Nga cựu ca sỹ nhà hàng Bồng Lai, cựu trưởng lớp B4, người mà một thời đã dạy em múa, hát. Hợi đầu bếp nổi tiếng Canada năm ngoái cùng Lệ Huyền, Cẩm Vân từ San Diego đến. Kim Đôn, Ngọc Trâm từ San Jose xuống. Thủ trưởng Đòan Thu Lê từ xứ ăn chơi nhất nước Mỹ, Las Vegas. Mộng Hoàng từ Canada xa xuôi cũng qua chung cuộc vui. Chưa kể có những bạn như Mộng Hoa bà con với Kim Đôn và Thanh bạn Kim Đôn, Kalang em bà con của Bạch Lan cũng xin gia nhập nhóm 67. Có nhiều bạn lại đem theo gia đình của anh, chị, em nên đi đâu cũng gặp bà con mình, quá vui.
....
À quên, phải kể thêm những nhân vật làm rễ 67 đi theo: lon ton xách nón, xách mũ cho vợ là rẹn Tuyết Hoa, rẹn Lệ Huyền; lon ton theo vợ để cầm micro hát thì có rẹn Thúc Anh; lon ton theo vợ để la cà nói chuyện tầm phào, chuyện khó nói cho đàn bà nghe là rẹn Cẩm Vân; lon ton theo vợ để ăn quên đường về là rẹn Bạch Lan; lon ton theo vợ nếu không vợ khóc bù lu bù loa như con nít mới đẻ là rẹn Thanh Lê; lon ton xách va li cho vợ là rẹn Hồng Phước, anh chàng chuyên hát nhạc giựt gân, khiến ai cũng giật mình tỉnh ngủ.
Lên tàu ngày đầu tiên chỉ có ăn thôi, tiêu chuẩn ăn lấy tiền vốn lui được áp dụng triệt để, tối lại ngồi bàn tròn cũng ăn lai rai tới 1 giờ sáng mới tan hàng, hội nghị Diên Hồng 67 đấu láo và bàn chuyện đi chơi sang năm.
...
Ngày thứ hai, dưới sự hướng dẫn của Thủ trưởng Thu Lê qua Mễ đi vòng vòng trên đường phố Ensenada, chị em đi sát nhau sợ lạc mấy ông Mễ bắt cóc không về Mỹ được. Mua đồ Mễ, vòng, xuyến, hoa tai v.v. về đến tàu là vòng bể, hột xoàn giả bị rớt ra, nên phải gói lại để về nhà lấy glue dán lại thay vì dự trù tối đó mang ra diện với bà con món qùa mua từ Mễ Xi Cơ.
.....
Buổi chiều lạị có màn hát không nhạc đệm, gọi là văn nghệ chay, do Thu Lê thu xếp ngồi trong căn phòng đẹp, có micro rất ấm, âm thanh trong trẻo. Bà con kiên nhẫn ngồi nghe. Có các em khóa 70 lên múa mặc quần xà lỏn, áo thun, đặc biệt đeo ở ngực mấy cái hoa bằng giấy đủ màu sắc che phần tròn tròn (vì chưa đủ can đảm nên phần này được đeo phía ngoài áo) cỡ trái dừa xiêm, tay cầm 2 cái trống nhỏ nhỏ như qủa cam sành, múa kiểu Mễ, biểu diễn nhịp nhàng, bà con cười khoái chí, vỗ tay ào ào.
..
Chiều độ 5 giờ, có thợ chụp hình nhóm. Mộng Hoa, Thanh Uyên, Tuyết Nhạn, Hợi ham trét phấn dồi son, gắn lông mi giả cho đẹp, ra trễ giờ chụp hình khiến bạn bè trông ngóng mòn con mắt. Hợi đầu bếp San Diego đau khổ vì không biểu diễn cho bà con xem tài nghệ tao giáng số 1 của nhóm 67.
...
Buổi tối, lại hội nghị bàn tròn. Của Qúy luôn luôn làm giám khảo "đố vui để chọc" ra nhiều câu đố hóc búa rất là độc đáo, ai có mặt cũng phải trả lời nhưng không ai trả lời nổi các câu hóc búa nên bị Của Quý cho một câu xanh dờn: “Tụi mi bị cement trét rồi”. Em thì trốn chạy câu trả lời, giả vờ đi kiếm nước uống, đỡ bị mang tiếng tránh né. Nếu có Cô hiện diện thì chắc là tụi em sẽ ráng bươi đầu bươi óc để tìm kiếm ra được một ít trí tuệ hồi còn đi học, may ra cũng không bị lọt sổ.
..
Ngày thứ ba, sáng 10 giờ là chụp hình, nhóm 67 có áo đẹp in hình cô gái Huế đi học. Tiếc 1 điều là cô này đứng hơi thấp nên lên gấu rất khó. Lên cho đúng thân lùn, ngắn của dân Giao Chỉ của mình thì cô học trò ấy mất quần. ĐIỀU NÀY RẤT KỲ vì học trò DK mà không có quần ai mà coi cho được, thiên hạ chửi hết sống nổi, cô giáo Tiểu Bích sẽ phạt cấm túc cuối tuần phải đến trường thì chán chết.
Chuyến ni, ai mập là hên vì áo sẽ ngắn lại và cô gái đứng đúng vị trí rất đẹp. Mộng Hoa nhờ thân hình cao nên mặc áo vào cô gái đội nón ngay ở đầu ngực, trong lúc các bạn khác, nón cô gái nằm dưới ngực hơi xa. Em đã một lần mang guốc cao gót gần 1 tất đứng bên Mộng Hoa mà vẫn thấp hơn cô nàng Tiên Nộn. Biết thế, hồi nhỏ ăn ớt chày vôi, lội thêm nước lụt thì ngày nay hy vọng cao bằng MH rồi.
...
Sau khi chụp hình, ăn trưa, tụi em cùng nhau đi nghe nhạc thính phòng trong phòng dành riêng cho các nhóm QH-ĐK, ai ngờ rẹn Thúc Anh đã chiếm micro hát với sự hợp tác ồn ào của nhóm 67, nhảy đầm những điệu nhạc giựt gân qua giọng hát của ông rẹn Hồng Phước, cọng thêm Thìn ở nhóm 70 lên múa hát song ca với Kim Chi Seafood World, ca sỹ chỉ muốn lên hát theo ý mình chứ không theo nhạc và lời hiện trên màn ảnh, Thìn bèn độc diễn múa theo ý mình ai cũng vỗ tay cười, ùa lên nhảy theo .
Có bạn phàn nàn với em sao không ngăn cản việc nhóm 67, 70 làm loạn, nhưng em đã giải thích: Em chỉ làm trưởng ban văn nghệ trên cạn mà thôi. Trên tàu đã có thủ trưởng TL nhưng cô ơi chắc thủ trưởng mệt quá trốn xuống phòng khò rồi nên tụi hắn mới dám làm loạn đó cô.
Sau vụ này, ai cũng mệt mỏi bèn đi shopping trên tàu vì mỗi phòng được thối lui gần 80 đô la, vừa shop vừa cho ăn "sushi". Ai ai cũng muốn ăn để lấy vốn lui, hết ăn chỗ này đến ăn nơi khác, ăn cho khò người sau đó chuẩn bị thay áo đẹp để đi ăn tối.
..
Đêm nay thủ trưởng Thu Lê hứa sẽ chủ tọa hội nghị nhưng thủ trưởng quên vì ham nói chuyện với mấy en QH, báo hại các thủ viên đợi đến 11 giờ đêm thì ngáp dài, ngáp ngắn chia tay về phòng ngủ. Nghe nói Thủ trưởng bận nói chuyện với “cấp trên” đến 2 giờ sáng khi trên tàu chuẩn bị tắt đèn, không còn sinh hoạt nữa mới chấm dứt cuộc họp. Hèn gì sáng hôm sau, thủ trưởng nói không ra hơi, mệt mỏi, bước đi không nổi, miệng như ngậm tăm. Thủ trưởng chúng em đã hết xì quách rồi cô ơi.
...
Sáng thứ hai, chuẩn bị rời tàu, cuộc vui đã đến lúc tàn, chia tay trong lưu luyến.
À quên thưa với cô, Hợi đầu bếp hứa sang năm 2011 đi đâu Hợi cũng sẽ làm “đầy tớ” cho nhóm 67. Tin cô mừng thêm là năm tới nhóm 67 có 2 đầu bếp ghi danh, Hợi và Mộng Hoàng Canada.
...
Vì Hợi hứa sang năm sẽ làm “đầy tớ” cho nhóm 67 nên năm ni chúng em, tự nguyện làm “đầy tớ” cho Hợi. Trước khi lên tàu, nhân danh bà chủ, Hợi gọi điện thoại bảo em đi mua giày cho Hợi, loại giày đặc biệt khi bước đi thì lưng mình phải thẳng, loại giày Shape Up này được truyền hình Mỹ quảng cáo nhiều lắm. Mộng Hoa phải lên gấu áo T-shirt đồng phục cho Hợi và phải đến bà thợ may lấy áo dài để khi bà chủ lên đến Quận Cam là có áo mặc ngay để dự đêm đại hội. Tuyết Nhạn thì lo phần make up, gắn lông nheo giả. Khi lên tàu Thanh Uyên kéo hành lý giùm bà chủ Hợi, còn khi ăn nhà hàng thì ôi thôi, đứa mô chưa làm đầy tớ cho Hợi đều phải lăng xăng lít xít bưng trà, bưng nước, bánh ngọt, xà lách...phục vụ hết sức. Bà chủ Hợi cứ ung dung tự tại ngồi sai vặt lung tung cả lên. Em thấy các bạn làm nghề “đầy tớ” thật là xuất sắc đó cô.
Riêng phần Hợi vì sợ Mộng Hoàng dành chức đầu bếp chính nên trước khi chia tay đã nhờ mọi người chụp hình làm bằng ngay tại nơi chờ xe đón về nhà. Hình ảnh Hợi làm “đầy tớ”, duyên dáng kéo hành lý cho mọi người, mang đồ ăn đầy đủ trên đôi vai bé nhỏ sẽ được gởi đến cô cùng các bạn trong nhóm 67 vào những ngày tới đây.
..
Trước khi chấm dứt bài tường trình, em đại diện các bạn ĐK 67 gởi đến cô và thầy lời chúc sức khỏe và an lành để sang năm cô thầy cùng đi dự hội ngộ với chúng em.
....
em Bạch Lan
.

Thursday, June 10, 2010

tranh Lê Ký Thương

...
...
CÚ NHẢY......
TỰ BẠCH
....
Mỗi ngày tôi tập Thiền bằng cách vẽ, giống như những người khác tập Thiền bằng cách ngồi Thiền. Đơn giản vậy thôi. Tôi vẽ để tìm về Tâm tôi. Tâm là Nhà. Tôi tìm về Nhà tôi sau bao năm lưu lạc. Tôi tìm về Nhà tôi như con nhái bén trong ao sen trong một sát-na bất chợt nhận ra Nhà mình không phải là chiếc lá sen quen thuộc mà chính là đóa Hoa Sen trước mặt, mà lâu nay không nhận ra vì mải mê vui chơi, nên mạnh dạn quay về.
Quay về nhà mình để được bình an.
...
Bất chợt như Thiền sư – họa sĩ Hakuin Ekaku (1686-1768), một trong ba cột trụ Thiền Nhật Bản, một hôm đi khất thực, đến trước một căn nhà, không nghe tiếng quát tháo xua đuổi từ bên trong vọng ra, vì tâm ý đang ngập tràn chuyện sống chết của một kiếp người. Người chủ ngôi nhà là một bà lão, thấy Sư cứ đứng lì một chỗ như bị trời trồng, bèn lấy cây chổi tre đánh vào đầu Sư. Sư bất tỉnh. Và khi Sư tỉnh dậy thì tất cả các công án Thiền đã hành hạ tâm ý Sư lâu nay bỗng bừng sáng. Sư vui mừng hét lên vì đã Ngộ. Nhiều năm sau, Hakuin đã vẽ một cây chổi tre với phụ đề: "Đây là cây chổi đã quét sạch những thứ giác ngộ rẻ tiền!".
Xúc cảm tận tâm can về câu chuyện Thiền này, tôi đã vẽ bức tranh Lạy tạ I.
...
Lại bất chợt vào một buổi sáng, ngồi trong phòng làm việc nhìn ra khoảng sân rộng có cây phong ba trước mặt, tôi thấy chiếc lá khô đang rơi, không cưỡng lại được cảm xúc của mình, tôi liền cầm bút nguệch ngoặc vẽ vài nét và viết:
"Lạy tạ lá khô rơi
Chết vui cho cành nẩy lộc". (Tranh Lạy tạ II)
..
Tôi không chọn trước chủ đề cho phòng tranh này. Chủ đề đến với tôi một cách tự nhiên như nó vốn có trong cuộc sống. Đơn giản vậy thôi.
..                         
LÊ KÝ THƯƠNG.....
...
..
THỜI THƠ ẤU 4
...

VÀI HÀNG SƠ LƯỢC TIỂU SỬ HỌA SĨ LÊ KÝ THƯƠNG
.......
Họa sĩ Lê Ký Thương sinh năm 1947, tại Nha Trang. Năm 1959, anh bắt đầu học lớp căn bản về hội họa và cách dùng màu sắc với giáo sư Phan Quang Giật tại trường Trung Học Võ Tánh Nha Trang, sau đó tự học lấy một mình.
Năm 1974, lần đầu tiên triễn lãm tranh (One-man exhibition) tại Trung Tâm Văn Hóa Pháp_Đalat.
Từ năm 1975 cho đến nay, anh vẫn vẽ và đã nhiều lần triễn lãm tranh tại Saigòn, hoặc cá nhân (One-man exhibition) hoặc cùng với các hoạ sĩ khác như Thân Trọng Minh, Rừng, Hồ Thành, Trương Thìn v..v...
...
Ngoài hội họa ra, Lê Ký Thương còn sáng tác và dịch thuật. Sau đây là một vài trong số các tác phẩm của anh:
- Bếp Lửa Còn Thơm Mùi Bã Mía (Tập thơ, xuất bản trước 1975)
- Một Nỗi Đau Riêng (dịch "A Personal Matter" của Kenzaburo Oe, giải Nobel Văn chương 1994.)
- Phù Thủy Xứ Oz (dịch "The Wizard of Oz" của Frank Baum)...
..
MỜI XEM TRANH LÊ KÝ THƯƠNG:.."
.......
...
..
THỜI THƠ ẤU 1..


....
THỜI THƠ ẤU 2 - NHA TRANG
..
...
..
QUAY NHƯ VỤ
..
..
.....
THÔI NÔI..
........
..
..
...CÙNG VUI..
....
..
..
...
HOÀNG TỬ BÉ..
.
.....
...
...THẢ GIẤC MƠ
...

.
TRÒ CHƠI TRỜI CHO
..

Friday, June 4, 2010

Hóa Bướm

MAY - BUTTERFLIES AND FLOWERS
..
(MOZART SYMPHONY No 40)
........
. .
.......
HÓA BƯỚM
..
Tại một vùng đồi núi xa xôi hẻo lánh có một ngôi làng nhỏ, nơi ấy có một đôi nam nữ rất yêu thương nhau, họ đã cùng tựa vào nhau trên đỉnh núi đồi và thề non hẹn biển, người dân trong làng nhìn họ với đôi mắt thán phục ngầm khen một đôi uyên ương tuyệt đẹp xứng đôi vừa lứa, tương lai hạnh phúc đang đón chờ …
.....
Chẳng may một hôm trong lúc cô gái đi tìm củi trên đồi té xuống hố sâu bị thương rất nặng, cô nằm trong bệnh viện mấy ngày đêm vẫn chưa tỉnh lại. Ban ngày anh thanh niên luôn ngồi trước giường cô và lúc nào cũng gọi tên cô. Buổi tối anh đến đền thờ nhỏ trong làng để cầu nguyện cho cô mau qua khỏi tai nạn, lòng anh đau đớn như kim châm muối xát…
....
Một tuần qua cô gái vẫn chưa tỉnh dậy, anh thanh niên đã tiều tụy thấy rõ nhưng vẫn chăm sóc cô tận tình. Tình yêu của anh đã làm cho một vị tiên trong đền cảm động, vị tiên quyết định giúp anh và nói:
- Này con trai! Ta có thể làm cho người yêu của con lành bệnh và tỉnh dậy, nhưng con phải hóa thành bướm trong vòng ba năm, con có đồng ý chăng ?
Chàng thanh niên nghe xong rất cảm động và nói:
- Thưa tiên ông, con xin đồng ý!
.....
Bình minh đến…. Chàng thanh niên đã hóa thành một con bướm rất đẹp, anh chào từ giả vị tiên và bay đến bệnh viện, quả nhiên cô gái đã tỉnh lại và đang trò chuyện với một anh chàng bác sĩ, nhưng tiếc thay chàng thanh niên hóa bướm này không thể nói chuyện được...
.....
Mấy ngày sau cô gái đã xuất viện nhưng cô không được vui vẻ, cô hỏi thăm những người thân về tin tức của chàng thanh niên nhưng không ai biết hiện giờ anh ta ở đâu cả. Cô ta cả ngày không ăn không nghỉ, nhất quyết đi tìm cho được người yêu của mình, trong khi đó anh chàng hóa bướm kia bay qua bay lại bên cạnh cô, chỉ có điều không thể gọi được tên cô, không thể trò chuyện cùng cô mà chỉ có thể lặng lẽ đón nhận ánh mắt vô hồn của cô.
.....
Mùa hè trôi đi, những cơn gió mát mẻ của mùa thu thổi rơi những chiếc lá vàng, cô gái phải rời khỏi nơi này. Ngày cuối cùng anh đã bay tới và đậu trên vai cô, anh muốn dùng đôi cánh bé nhỏ của mình vuốt ve lên mặt cô, anh muốn dùng đôi môi nhỏ của mình để hôn cô, nhưng cô không nhận ra và còn xua đuổi anh một cách tàn nhẫn…
.....
Trong chớp mắt mùa xuân của năm thứ hai lại đến, anh đã thấy người yêu của mình cùng với anh chàng bác sĩ trẻ đẹp trai lên đỉnh đồi cùng ngắm bình minh và hoàng hôn, dưới ánh trăng họ đã cùng nhau thề non hẹn biển !…. Riêng anh chàng bướm chỉ còn cách lén đậu trên vai cô, lòng đau đớn cùng cực… Người ta kể rằng vào mùa đông năm ấy cơn đau của cô tái phát trầm trọng và chàng bác sĩ đã một lần nữa chăm sóc cô thật chu đáo và cô đã bình phục và vui vẻ trở lại, một tình yêu mới đã nảy sinh và kết hợp hai người với nhau.
......
Chàng trai bướm vô cùng đau khổ, những ngày liên tiếp anh thường thấy người yêu của mình và vị bác sĩ ngày nào cũng lên đồi ngắm bình minh, hòang hôn….., anh chàng bướm chỉ còn cách bay theo đậu trên vai cô và nghe tim mình đau nhói vì những lời thì thầm, những tiếng cười vui vẻ của họ, anh rất tủi thân phận kiếp bướm của mình...
....
Mùa hè năm thứ ba đã đến, bướm không còn thường xuyên bay theo người yêu nữa, người yêu của chàng giờ đã má tựa vai kề với vị bác sĩ đầy danh tiếng tài ba…., thời gian ba năm sắp hết, trong ngày cuối cùng người yêu của anh và vị bác sĩ đã cử hành hôn lễ! Anh chàng bướm bay vào đền thờ gặp lại vị tiên, anh xót xa rơi lệ… Vị tiên hỏi:
- Con có hối hận khi nhận làm kiếp bướm trong ba năm không?
Anh lau khô những giọt nước mắt của mình và nói:
- Thưa không ạ!
Vị tiên bỗng vui vẻ cười nói:
- Ngày mai con có thể trở lại kiếp người rồi đó!
Anh lắc đầu nói:
- Thưa tiên ông… Hãy để cho con làm kiếp bướm suốt đời!
...
(N T sưu tầm)


Hóa Bướm

Thursday, May 27, 2010

chuyện con thạch sùng

.
SÔNG HƯƠNG
(tranh lụa của Hoàng Ngọc Ấn)
....
CHUYỆN CON THẠCH SÙNG...
..
 Nhật xảy ra một câu chuyện có thực 100% như thế này:
Có một người vì muốn sửa lại nhà nên dỡ tường ra; tường nhà kiểu kiến trúc Nhật thường đế một tấm gỗ ở giữa, hai bên trát xi măng, nhưng thực chất bên trong để rỗng.
...
Khi anh ta dỡ tường ra, phát hiện có một chú thạch sùng đang ngủ ở trong đó, đuôi nó bị đóng vào tường bởi một chiếc đinh được đóng từ ngoài vào trong. Anh này thấy tình cảnh đó vừa thấy thương thạch sùng vừa thấy tò mò, anh ta chăm chú quan sát chiếc đinh, trời ạ! đây là chiếc đinh được đóng khi xây nhà 10 năm trước. Rút cục là có chuyện gì thế này nhỉ? Chú thạch sùng này đã mắc kẹt trên tường mà vẫn sống được trọn 10 năm! Sống được 10 năm trong bức tường tối, thật không đơn giản chút nào. Có gì đó bất thường thì phải? Anh ta tiếp tục nghĩ ngợi, đuôi nó bị đóng chặt, không thể xê dịch được, thế nó đã sống được nhờ vào điều gì mười năm qua? Anh ta quyết định chưa sửa công trình của mình vội, muốn quan sát xem chú thạch sùng này đã ăn gì? Anh muốn nghiên cứu tìm hiểu xem sao. Một lát sau, không biết từ đâu bò ra một chú thạch sùng khác, miệng nó ngoặm miếng thức ăn… Ồ! Anh ta lặng người đi. Thế này là sao nhỉ? Vì một bạn thạch sùng bị đinh đóng vào đuôi không thể đi lại được, một bạn thạch sùng khác đã kiếm tìm thức ăn mớm cho bạn trong suốt mười năm qua.
Tôi nghe xong thấy xúc động vô cùng và thực sự cũng không nghĩ thêm về mối quan hệ của chúng nữa.
..
Các bạn ạ, cùng với sự phổ cập của máy tính trong xã hội con người, tốc độ những thông tin mà chúng ta có được từ người thân, bạn hữu, đồng nghiệp, … ngày một nhanh hơn, nhưng khoảng cách giữa con người với con người chúng ta với nhau phải chăng cũng ngày một gần nhau hơn ? … Cho nên đừng bao giờ từ bỏ những người mà chúng ta yêu thương nhé!
..
Hãy gửi câu chuyện này tới mỗi người bạn bạn đã từng tiếp xúc trong cuộc đời này.
..
Hoàng Ngọc Ấn (ĐK67, C2) sưu tầm

Monday, May 24, 2010

thơ Diên Hồng - tuổi dễ thương

Xin giới thiệu thơ Diên Hồng Hoài Mai Phương (ĐK67, B5, C2)
..
(hình: Internet)
.
TUỔI DỄ THƯƠNG
 ..
Tôi yêu tuổi mười ba
Tóc thề thả thướt tha
Áo trắng bay lả lướt
Tung tăng bước chân ngà
.
Tôi yêu tuổi mười ba
Ước mơ vừa chớm mộng
Cuộc đời mới nở hoa
Và biết nhớ "người ta"
.
Tôi yêu tuổi mười ba
Suốt ngày vui hát ca
Mến bạn bè cùng lớp
Yêu cô giáo thiết tha
.
Năm mươi năm sau đó
Trở lại tuổi mười ba
Gặp bạn bè thuở nhỏ
Lại yêu mến thiết tha
.
Sống lại tuổi mười ba
Cùng nhau chung hồi niệm
Tình thân mến chan hòa
.
Diên Hồng (Hoài Mai Phượng)
.
(Tặng các bạn học Đồng Khánh 67 lớp Đệ Thất B5).
.
..
.

Saturday, May 15, 2010

Nhà Nghèo


.
NHÀ NGHÈO
.
Có một người đàn ông thật giàu có sang trọng, ông ta cùng vợ con sống tại một biệt thự tráng lệ trong thành phố, một hôm ông ta dẫn đứa con trai của mình về một vùng quê để đứa bé nhìn thấy những người nghèo khổ tại nơi đây sống như thế nào. Họ đến một nông trại của gia đình nghèo nhất trong vùng, ông ta tự nghĩ rằng đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình, đấy là một cách rất tốt cho đứa con bé bỏng của mình nhìn thấy một bài học thực tế..
Sau khi ở lại vài hôm và tìm hiểu đời sống nơi này, hai cha con trở về nhà. Trên đường về người cha mỉm cười nhìn con trai của mình và hỏi:
- Qua chuyến du lịch này con hãy nói cho ba biết con cảm thấy thế nào ?
- Ba ơi… Thật là tuyệt vời, con về sẽ kể hết tất cả cho mẹ nghe!
Người cha hỏi thêm:
- Con đã thấy những người nghèo khổ họ đã sống như thế nào rồi à ?
- Thưa ba, con đã thấy!
- Thế thì con đã rút ra được điều gì trong chuyến đi này?
Đứa bé không ngần ngại đáp ngay:
- Thưa ba, con thấy nhà chúng ta chỉ có một con chó, họ có đến 4 con. Nhà mình có một cái hồ bơi giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta đưa những chiếc đèn lồng vào sân vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào ban đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta chỉ có một miếng đất để ở thì họ lại có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở nhau!

Đến đây người cha không nói gì cả, đứa bé ôm lấy người cha và nói thêm:
- Ba ơi !…. Con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi....
..
(sưu tầm)

thơ Tôn Nữ Nam Giao (1)

Xin giới thiệu một số bài trong tập thơ MOMG MANH MỘT CHÚT TÌNH của nhà thơ Tôn Nữ Nam Giao, xuất bản tại Saigon năm 2006. 
......
....
Bìa trước tập thơ
.......
Tôn Nữ Nam Giao là bút hiệu làm thơ của chị Tôn Nữ Hiếu, cựu nữ sinh Đồng Khánh.
Chị Tôn Nữ Hiếu về dạy môn Việt Văn tại trường Đồng Khánh vào những năm ngay sau khi ra trường Sư phạm Huế (trước năm 75)....
...
RÊU PHONG
.....
Mùa thu đến, lòng em xao động lạ 
Nhớ người yêu xưa lứa tuổi trắng trong
Nhìn chiếc lá vàng chao mình rơi xuống
Như chiếc thuyền trôi lướt biển rêu phong
...
Giọt nắng vàng trên bờ xanh rêu ấy
Bừng sống lên khi mưa gió rì rào
Trời sáng lạnh, rêu phong càng xanh thẳm
Như thách thức vời đời - lắm gian lao
.... 
Mỗi buổi chiều ngắm rêu mờ sương phủ
Giữa không gian xám nhạt của trời thu
Lòng dạt dào nhớ về ngày tháng cũ
Nơi có anh yêu dấu, tuổi xuân thời
....
Cuộc đời ơi, rêu phong là sự sống
Là quá khứ của thời trẻ ngóng trông
Là dĩ vãng êm đềm trôi mộng ảo
Là tuổi thơ chan chứa cuộc tình nồng
....
Màu xanh rêu, màu Huế đô thương nhớ
Nơi gợi về bao kỷ niệm trường xưa
Đồng Khánh hỡi, thành rêu mờ Đại nội
Tình yêu xưa, ru hồn em thẫn thờ
. ..
..
28 / 11 / 2004

Tôn Nữ Nam Giao
...
..
...
Bìa sau tập thơ
TÌM NHAU
......
Tìm nhau trên trang thư
Xóa nhòa đi nỗi nhớ
Tìm nhau trong hơi gió
Thoáng chút tình thơ ngây
.. 
Tìm nhau trong hơi thở
Nỗi nhớ càng chơi vơi
Tìm nhau trong hư vô
Cõi vô thường vô định
..
Tìm nhau trong cõi mộng
Tan biến vào hư không
Tìm nhau trong cuộc sống
Tháng ngày dài mênh mông
..
Ôi! Cuộc tình mong manh
Như mây bay gió thoảng
Như nắng trôi hững hờ
Như giọt sương long lanh.
...
Tôn Nữ Nam Giao
..
......
XÚC CẢM TUỔI THƠ
..
Xúc cảm thay tuổi thơ ngây bé bỏng
Đi chân trần giẫm lên cỏ quê hương
Màu cỏ non xanh, giọt sương bỡ ngỡ
Như được truyền sinh khí mới thân thương
…...
Cỏ non ơi, trên bờ sông Hương ấy
MỗI chiều về khe khẽ bước trinh nghuyên
Những gót chân nhẹ lướt cỏ êm đềm
Một vùng cỏ mãi xanh - lời cầu nguyện
....…
Đồng Khánh thân yêu - cỏ xanh ước vọng
Cây lá sân trường hòa điệu âm vang
Cỏ non xanh sáng, nguồn sống mới dâng tràn
Thế hệ tương lai – ngày mai rạng rỡ
....…. 
Ôi! Cảnh đẹp quê hương trăn trở mãi
Nào cỏ nào hoa, nỗi nhớ xoay vòng
Rưng rức nhớ để rồi ôm nỗI nhớ
Nhớ thuở hoa niên, nhớ tuổi tròn trăng
….…
Tôn Nữ Nam Giao
04/01/2005

Chùa Xưa

Bài viết của thầy Hà Thúc Hoan, cựu giáo sư Trường Đồng Khánh 

..(Nguồn: Internet)
CHÙA XƯA
...
Có những ngôi Chùa xưa chỉ còn tồn tại trong sử sách hay thơ văn vì đã bị giặc ngoại xâm hủy hoại, thiên tai tàn phá hay chịu sự đổi thay theo lẽ vô thường. Một trong những cổ tự có số phận như thế là chùa Đọi đã được ghi tả qua bài thơ Đường luật dưới đây của Nguyễn Khuyến:
..
“Già yếu xa xôi bấy đến nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay !
Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá,
Sư cụ nằm chung với khói mây.
Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy,
Thuyền ai khách đợi bến dâu đây.
Chuông trưa vẳng tiếng người không biết,
Trâu thả sườn non ngủ gốc cây.”
.....
Bằng ngôn ngữ súc tích và thi vị cổ kính của bài Đường thi, Tam nguyên Yên Đỗ khéo vẽ nên cảnh “chùa xưa”, làm sống lại một nét đẹp đã trở thành truyền thống của Phật giáo Việt Nam và văn hoá nước nhà.
..
Nguyễn Khuyến (1835 – 1909) là một nhà nho hiển đạt, đỗ Tam nguyên, từng làm quan đến chức Tổng đốc. Với tinh thần tổng hợp, hoà đồng của người trí thức phương Đông, dù có một thời gian dài học tập và xuất chính theo quan điểm nhập thế của đạo Khổng, cũng giống như Nguyễn Công Trứ và nhiều nho sĩ khác, Nguyễn Khuyến tiếp nhận dễ dàng tư tưởng xuất thế của đạo Phật và chùa Đọi trở thành nơi chốn quen thân để tác giả đi về.
..
Chùa Đọi, tên Hán Việt là Sùng Thiên Diên Linh, được xây dựng trên núi Long Đọi thuộc huyện Duy Tiên tỉnh Hà Nam, cách quê hương Nguyễn Khuyến là huyện Bình Lục tỉnh Hà Nam chừng 10 cây số. Bài Chơi núi Long Đọi  của Nguyễn Khuyến có cặp đề và cặp thực diễn tả nỗi ngậm ngùi khi thấy chùa Đọi không còn như xưa :
...
“Hai mươi năm cũ lại về đây,
Phong cảnh nhà chiền vẫn chửa khuây.
Chiếc bóng lưng trời am các quạnh,
Mảnh bia thủa trước bể dâu đầy.”
..
Có thể nói khi sáng tác bài Cảnh chùa Đọi này, Nguyễn Khuyến cũng đã xa cách “nhà chiền” một khoảng thời gian dài hàng chục năm như thế. Cho nên khi gặp lại, nhà thơ không khỏi cảm thấy “buồn thay” vì tình người đối với cảnh thì “chửa khuây” nhưng cảnh đối với người thì đã đổi thay nhiều để trở nên quạnh quẽ :
...
“Già yếu xa xôi bấy đến nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay !”
..
Hai câu đề (câu 1 và câu 2) cho biết Nguyễn Khuyến sáng tác bài thơ này trong những năm tháng cuối đời, khi tác giả đã “già yếu”, đang sống cô đơn, vì “Bạn già lớp trước nay còn mấy / Chuyện cũ mười phần chín chẳng như.”
....
Theo thi pháp của bài thơ Đường, hai câu thực (câu 3 và câu 4) có nhiệm vụ nêu rõ đầu đề, diễn đạt ý chính của bài thơ là Cảnh chùa Đọi :
....
“Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá,
Sư cụ nằm chung với khói mây.”
..
Hình ảnh ngôi “chùa xưa” ở đây thể hiện rõ nét đặc trưng đã tạo nên giá trị nghệ thuật đặc sắc của kiến trúc Việt Nam nói riêng và Đông phương nói chung. Đó là sự hoà hợp giữa cảnh quan thiên nhiên với công trình xây dựng của con người. Không giống nhà thờThiên Chúa giáo được người phương Tây xây cất với cái tháp chuông cao vút đơn độc vươn lên trời xanh như muốn chinh phục tất cả, chế ngự tất cả, ngôi chùa Phật giáo “ở lẫn cùng cây đá”, cùng tồn tại bên cạnh những biểu hiện khác của tạo vật để chung sống, hoà đồng với tất cả. Kiến trúc của ngôi chùa cổ Việt Nam phù hợp với lý tưởng sống của người Phật tử là vị tha vô ngã, quý trọng hoà bình, yêu thương đến cả cầm thú và cỏ cây.
..
Ngôi chùa, dù được tạo thành bởi nghệ thuật kiến trúc tối ưu và bằng những vật liệu hảo hạng, cũng chỉ là một khối gạch ngói vô tri, gỗ đá không có sức sống hay sắt thép cứng cỏi, lạnh lùng. Các tượng Phật dù to lớn, quý giá và đẹp đẽ đến đâu cũng chỉ là những biểu tượng. Sức sống, cái hồn của chốn già lam chính là phạm hạnh bậc chân tu… Với chùa Đọi trong thơ Nguyễn Khuyến, đó là “Sư cụ nằm chung với khói mây”. Theo nghĩa đen, chúng ta có thể hiểu vì chùa Đọi được xây cất trên núi cao nên sư ông trú trì đã sống “chung với khói mây” . Hiểu theo nghĩa bóng, qua hình tượng “khói mây”, chúng ta tìm thấy đạo hạnh cao dày, lý tưởng sống xuất gia thoát tục của vị sứ giả chân chính của Đức Như Lai. ..
Chùa thì “ở lẫn” với cây và đá, sư thì “nằm chung” với khói và mây. Với hai hình ảnh gắn kết này, Nguyễn Khuyến muốn nói rõ mối quan hệ mật thiết giữa cuộc sống con người và thế giới tự nhiên. Cũng vì lẽ này, đi chùa đối với nho sĩ Nguyễn Khuyến còn là một cơ hội để sống giao hoà với cây cỏ xanh tươi và đất trời cao rộng, như những lần nhà thơ đến với “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo” để ngắm “nước biếc”, “lá vàng” và “trời xanh” (4), hoặc “Chống gậy lên cao bước chẳng chồn” (5) để thăm núi An Lão.
......
Cũng vì mục đích đi chùa để vãng cảnh như đã nói trên nên ở hai câu luận ( câu 5 và câu 6) Nguyễn Khuyến không miêu tả chi tiết cảnh chùa Đọi mà hướng cái nhìn xuống thấp để thưởng thức cảnh đẹp của làng quê trùng điệp một màu xanh là xanh trúc, xanh nước, xanh dâu :
....
“Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy,
Thuyền ai khách đợi bến dâu đây.”
...
Từ ghép “dặm thế” tạo cho bức tranh “chùa xưa” cái thi vị cổ kính, đồng thời biểu hiện tâm trạng thoát tục xuất trần của Nguyễn Khuyến khi lên núi cao để viếng cảnh chùa. Hai đại từ phiếm chỉ “đâu” và “ai” vừa tạo nét nghĩa nhoè cho thơ, vừa góp phần thể hiện cảm xúc thanh thoát, mơ màng của người ngắm cảnh. Ngôi chùa cổ thanh tịnh, vị sư già đạo hạnh và cảnh đẹp quê hương đã đem lại những giây phút an lạc và thảnh thơi cho vị lão thần liêm khiết đã sớm từ bỏ bổng lộc của triều đình để về quê nhưng vẫn còn nặng lòng với thế sự.
.
Ở hai câu kết, Nguyễn Khuyến trở lại với chủ đề Cảnh chùa Đọi để miêu tả một chi tiết đã được chọn lọc, một yếu tố quan trọng góp phần tạo nên không khí tôn nghiêm mà không kém phần thanh thoát thơ mộng nơi cửa thiền. Đó là tiếng chuông chùa êm đềm, thong thả, ngân nga :
...
“Chuông trưa vẳng tiếng người không biết,
Trâu thả sườn non ngủ gốc cây.”.
....
Vào buổi trưa, tiếng chuông chùa từ xa “vẳng” lại, chẳng những không làm cho cảnh vật trở nên ồn ào náo nhiệt mà còn làm cho phong cảnh nơi đây thêm phần im vắng, tĩnh mịch. Đó là âm thanh của im lặng. Âm thanh này không quấy rầy giấc ngủ của mục tử mà góp phần làm cho giấc nồng của mục đồng trở nên sâu lắng hơn.....Hai câu kết này vừa đóng vừa mở:đóng lại bức tranh vẽ cảnh chùa và mở ra cho chúng ta những cảm nghĩ miên man về hạnh phúc của con người và con vật khi môi trường sống còn được gìn giữ. Rừng chưa bị huỷ diệt nên người chăn trâu có thể tìm được giấc ngủ thần tiên dưới bóng mát của cây xanh. Cây xanh chưa bị chặt phá thì đất không bị xói mòn, thảm cỏ tươi non vẫn còn đó để trâu nhẩn nha gặm cỏ. Và trâu có nhẩn nha gặm cỏ trên “sườn non” thì người giữ trâu mới có thể ngủ một giấc ngon lành dưới “gốc cây”.
..
Đọc hai câu thơ gợi mà không tả này, chúng tôi nhớ lại cảnh trong một phim truyện nói về số phận người dân sinh sống trên vùng đất đang bị sa mạc hoá ở Mễ Tây Cơ. Ở đó không có bóng mát của cây cao, chỉ có những cây xương rồng trơ trụi và những bụi cỏ nhỏ mọc rải rác, thưa thớt, cao không quá móng chân cừu. Kiếm ăn trên vùng đất sỏi đá khô cằn ấy, những đàn gia súc không đi mà chạy, phải chạy thật nhanh thì mới có thể gặm được một số lượng cỏ đủ no cho một ngày. Đàn gia súc chạy qua và để lại một đám bụi mù mịt, sau lớp bụi mờ dần dần hiện rõ hình ảnh chàng mục tử người Mễ với chiếc mũ rộng vành. Giữa cảnh bao la vắng vẻ của vùng đất rộng đang trở thành hoang mạc, để làm nguôi khuây nỗi cô đơn của chàng trai mới lớn, mục đồng cất tiếng ca trầm buồn mà vang vọng bày tỏ lòng thương nhớ rừng cây, đồng cỏ và đồng thời nói lên nỗi xót thương cho thân phận của mình :
..
“Hỡi rừng cây !
Hỡi đồng cỏ !
Hãy cho ta bóng mát làm lọng che đầu cho nàng,
Hãy cho ta bãi cỏ xanh lót dưới chân người đẹp,
Hãy cho ta bông hoa đầu mùa kết thành tràng hoa ngày cưới …”
....
Có làm một liên hệ ngoài văn bản như thế chúng ta mới thấu hiểu hạnh phúc tuyệt vời của con trâu và chàng mục tử trong bài thơ Cảnh chùa Đọi của Việt Nam. Từ đó chúng ta nhận biết việc giữ gìn cỏ cây nói riêng và bảo vệ môi trường sống nói chung là quan trọng và khẩn thiết như thế nào
....
Nói chuyện “chùa xưa” không thể không nhắc đến “chùa nay”.

Tết nguyên đán này, trên mọi miền đất nước, hàng triệu Phật tử Việt Nam đã đi chùa, thắp nhang thành kính đảnh lễ Đức Thế Tôn. Trong số hàng ngàn tự viện ấy, ấn tượng nhất là những ngôi chùa Huế có khuôn viên rộng rãi rợp bóng cây xanh và những thiền viện do Hoà thượng Thanh Từ sáng lập, các đệ tử khai phá, xây dựng trên cả ba miền đất nước. Tại nhiều quốc gia trên thế giới như Ấn Độ, Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Úc, Canada, Nga, Ba Lan, Ukraina,v.v. nhiều ngôi chùa Việt đã được xây cất để trở thành địa chỉ tâm linh và văn hoá của hàng vạn người Việt Nam xa xứ. Thật đáng vui mừng khi thấy sự phát triển về số lượng của những ngôi chùa Việt ! Thế nhưng, vào thế kỷ V trước Tây lịch, khi chưa xuất hiện hình ảnh ngôi chùa, Phật tổ đã chứng đắc đạo vô thượng dưới gốc cây bồ đề và nhập niết bàn trong trong bóng mát của hàng cây sa la. Ngôi chùa dù nguy nga tráng lệ đến đâu cũng chỉ là phương tiện hỗ trợ cho sự tu tập của Phật tử. Phật dạy kẻ chấp phương tiện không khác gì người đã qua được sông nhờ bè mà vẫn còn đội cái bè trên đầu để tiếp tục cuộc hành trình! Cho nên, khi chốn già lam đã xuống cấp mà không đủ duyên để dựng chùa lớn thì nên hoan hỉ xây chùa nhỏ, để tránh tình trạng việc thi công phải kéo dài nhiều năm vì thiếu tịnh tài, còn vị trú trì thì phải “nằm chung” với gạch gỗ, xi măng, sắt thép và đủ loại phiền não.
...
Hà Thúc Hoan 

22.01.10